Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận về cuộc sống của người lính nơi biên cương trong bài thơ “Đỉnh núi” :
Đỉnh núi
Tặng đồng đội tôi ở Quân khu I
Ta ngự giữa đỉnh trời Canh một vùng biên ải
Cho làn sương mong manh
Hoá trường thành vững chãi
Lán buộc vào hoàng hôn
Ráng vàng cùng đến ở
Bao nhiêu là núi non
Ríu rít ngoài cửa sổ
Những mùa đi thăm thẳm
Trong mung lung chiều tà
Biết bao chàng lính trẻ
Đã thành ông bố già?
Áo lên màu mốc trắng
Tóc đầm đìa sương bay
Lời yêu không muốn ngỏ
Sợ lẫn vào gió mây
Bỗng ngời ngời chóp núi
Em xoè ô thăm ta
Bàng hoàng, xô tung cửa
Hoá ra vầng trăng xa.
Cao Bằng 1995
(Trần Đăng Khoa, Tạp chí Văn nghệ, số 9, 1995)

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về cuộc sống của người lính nơi biên cương trong bài thơ “Đỉnh núi” (mẫu 1)
Bài thơ Đỉnh núi của Trần Đăng Khoa đã khắc họa chân thực và xúc động cuộc sống của người lính nơi biên cương – một cuộc sống vừa gian nan, khắc nghiệt vừa thấm đẫm vẻ đẹp thiêng liêng. Người lính hiện lên trong tư thế “ngự giữa đỉnh trời”, ngày đêm canh giữ “một vùng biên ải”, nơi thiên nhiên hùng vĩ nhưng khắc nghiệt với sương mù, núi cao, chiều tà bảng lảng. Cuộc sống ấy thiếu thốn, cô đơn, gắn với những năm tháng dài đằng đẵng khiến “bao chàng lính trẻ / đã thành ông bố già”. Áo quần phai màu sương gió, mái tóc đẫm sương, tình riêng cũng phải giấu kín vào mây gió, tất cả cho thấy sự hi sinh thầm lặng của người lính. Tuy vậy, trong gian khổ, họ vẫn mang vẻ đẹp lãng mạn, giàu chất mơ mộng khi thiên nhiên trở thành người bạn tri kỉ, khi ánh trăng, hoàng hôn xoa dịu nỗi cô quạnh. Qua đó, bài thơ tôn vinh tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước bền bỉ và vẻ đẹp cao cả của người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về cuộc sống của người lính nơi biên cương trong bài thơ “Đỉnh núi” (mẫu 2)
Qua bài thơ Đỉnh núi, Trần Đăng Khoa đã đem đến cho người đọc một bức tranh giàu cảm xúc về cuộc sống của người lính ở nơi biên cương xa xôi. Đó là cuộc sống gắn với đỉnh cao mây trời, với sương mù, núi non và những mùa thời gian “đi thăm thẳm”, kéo dài trong cô tịch. Người lính phải đối diện với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và nỗi cô đơn của đời sống tinh thần, khi tuổi trẻ trôi qua lặng lẽ giữa núi rừng, để rồi ngoảnh lại đã thấy mình già đi theo năm tháng. Những chi tiết như “áo lên màu mốc trắng”, “tóc đầm đìa sương bay” cho thấy sự vất vả, thiếu thốn nhưng cũng làm nổi bật bản lĩnh chịu đựng và ý chí bền bỉ của họ. Dẫu vậy, trong sâu thẳm tâm hồn, người lính vẫn giữ được nét đẹp mộng mơ, lãng mạn, được sưởi ấm bởi ánh trăng, bởi niềm tin và tình yêu thầm lặng. Bài thơ vì thế đã ngợi ca vẻ đẹp thầm lặng mà cao quý của người lính – những con người âm thầm giữ gìn biên cương, đem lại bình yên cho đất nước.
