Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ, cảm nhận về lối sống “nhàn” của chủ thể trữ tình trong bài thơ Nhàn.
Nhàn
Một mai, một cuốc, một cần câu,
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,
Người khôn, người đến chốn lao xao.
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá,
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.
Rượu, đến gốc cây, ta sẽ uống,
Nhìn xem phú quý, tựa chiêm bao.(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ, cảm nhận về lối sống “nhàn” của chủ thể trữ tình trong bài thơ Nhàn.(mẫu 1)
Bài thơ Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện một quan niệm sống thanh cao, tỉnh táo và giàu bản lĩnh của chủ thể trữ tình. Trước hết, lối sống “nhàn” được bộc lộ qua việc lựa chọn cuộc sống giản dị, gần gũi với lao động và thiên nhiên. Những hình ảnh “một mai, một cuốc, một cần câu” gợi lên nhịp sống chậm rãi, tự cung tự cấp, không bị cuốn vào vòng xoáy danh lợi. Chủ thể trữ tình chủ động tìm đến “nơi vắng vẻ”, đối lập với “chốn lao xao” của những kẻ chạy theo lợi danh, qua đó thể hiện thái độ dứt khoát, tỉnh thức trước cuộc đời. Lối sống nhàn còn được thể hiện trong sinh hoạt thuận theo tự nhiên, bốn mùa đều ung dung, hòa hợp: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao. Đặc biệt, quan niệm coi “phú quý tựa chiêm bao” cho thấy cái nhìn sâu sắc về sự phù du của danh lợi. Như vậy, “nhàn” không phải là trốn tránh cuộc đời mà là sự lựa chọn sống có chiều sâu, giữ cho tâm hồn thanh thản và nhân cách vững vàng.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ, cảm nhận về lối sống “nhàn” của chủ thể trữ tình trong bài thơ Nhàn.(mẫu 2)
Qua bài thơ Nhàn, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã khắc họa lối sống “nhàn” như một thái độ sống chủ động, cao đẹp của chủ thể trữ tình. Sự “nhàn” ấy trước hết thể hiện ở cách con người tự tách mình khỏi vòng xoáy bon chen của xã hội. Câu thơ “Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ” không phải là lời tự ti mà là sự tự ý thức sâu sắc, khi cái “dại” thực chất là sự khôn ngoan trong lựa chọn lối sống an nhiên. Trước những cám dỗ danh lợi, chủ thể trữ tình chọn cuộc sống hòa hợp với thiên nhiên, lao động giản dị nhưng giàu ý nghĩa. Nhịp sống bốn mùa hiện lên nhẹ nhàng, đều đặn, tạo nên sự cân bằng giữa con người và vũ trụ. Đỉnh cao của lối sống nhàn được thể hiện ở quan niệm coi phú quý chỉ như “giấc chiêm bao”, từ đó khẳng định giá trị của sự tự do và thanh thản nội tâm. Lối sống “nhàn” trong bài thơ không phải là buông xuôi hay lánh đời, mà là bản lĩnh của một trí thức lớn, dám vượt lên trên danh lợi để giữ trọn nhân cách và khí phách.
