Đề bài: Viết một đoạn văn 200 chữ phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ Mẹ ta trả nhớ về không
Ngày xưa chào mẹ, ta đi
Mẹ ta thì khóc, ta đi thì cười
Mười năm rồi lại thêm mười
Ta về ta khóc, mẹ cười… lạ không ?
“Ông ai thế? Tôi chào ông!”
Mẹ ta trí nhớ về… mênh mông rồi
“Ông có gặp thằng con tôi?
Hao hao… tôi nhớ… nó người… như ông”
Mẹ ta trả nhớ về không
Trả trăm năm lại bụi hồng… rồi đi.
(Mẹ ta trả nhớ về không – Đỗ Trung Quân)

Đoạn văn 200 chữ phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ Mẹ ta trả nhớ về không (mẫu 1)
Bài thơ Mẹ ta trả nhớ về không của Đỗ Trung Quân là khúc trầm buồn thấm đẫm tình mẫu tử và nỗi xót xa trước sự tàn nhẫn của thời gian. Chỉ với vài khổ thơ ngắn, tác giả đã khắc họa một bi kịch lặng lẽ: người mẹ già dần mất trí nhớ, không còn nhận ra chính đứa con mình từng tiễn đi trong nước mắt. Sự đối lập giữa hai thời điểm “ngày xưa” và “bây giờ” tạo nên nỗi ám ảnh sâu sắc: khi đi, người con vô tư cười còn mẹ khóc; khi về, con khóc thì mẹ lại cười trong vô thức. Hình ảnh người mẹ hỏi “Ông ai thế?” khiến nỗi đau của người con trở nên thắt lòng, bởi khoảng cách không còn là không gian hay thời gian, mà là sự chia lìa của ký ức. Qua đó, bài thơ gợi nhắc con người về sự mong manh của đời sống, đồng thời lay động ý thức trân trọng mẹ cha khi còn có thể. Nội dung bài thơ vì thế mang giá trị nhân văn sâu sắc, chạm đến những rung động sâu kín trong lòng người đọc.
Đoạn văn 200 chữ phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ Mẹ ta trả nhớ về không (mẫu 2)
Không chỉ giàu ý nghĩa nội dung, Mẹ ta trả nhớ về không còn gây ấn tượng bởi những đặc sắc nghệ thuật tinh tế. Bài thơ được viết theo lối kể chuyện giản dị, ngôn ngữ đời thường nhưng giàu sức gợi, giúp cảm xúc lan tỏa tự nhiên và chân thật. Việc sử dụng phép đối lập xuyên suốt giữa khóc – cười, nhớ – quên, đi – về đã làm nổi bật sự đảo chiều nghiệt ngã của thời gian và thân phận con người. Điệp ngữ “mười năm” nhấn mạnh quãng thời gian dài xa cách, đồng thời cho thấy sự bào mòn âm thầm của tuổi tác và ký ức. Đặc biệt, câu thơ “Mẹ ta trả nhớ về không / Trả trăm năm lại bụi hồng… rồi đi” mang tính triết lí sâu sắc, gợi lên quy luật sinh – tử của đời người trong giọng điệu nhẹ nhàng mà ám ảnh. Chính sự hàm súc, tiết chế trong cảm xúc và hình ảnh đã khiến bài thơ trở nên day dứt, lắng sâu, để lại dư âm buồn thương nhưng đầy nhân ái trong lòng người đọc.
