Viết đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ

BẾN ĐÒ NGÀY MƯA

Tre rũ rợi ven bờ chen ướt át,
Chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa.
Và dầm mưa dòng sông trôi rào rạt
Mặc con thuyền cắm lái đậu trơ vơ.

Trên bến vắng, đắm mình trong lạnh lẽo,
Vài quán hàng không khách đứng xo ro,
Một bác lái ghé buồm vào hút điếu
Mặc bà hàng sù sụ sặc hơi, ho.

Ngoài đường lội họa hoằn người đến chợ
Thúng đội đầu như đội cả trời mưa.
Và họa hoằn một con thuyền ghé chở
Rồi âm thầm bến lại lặng trong mưa.

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ

1, Mở đoạn.

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm, hoàn cảnh sáng tác.

– Cảm nhận chung về bài thơ: Bức tranh quê bình dị, thân thuộc gợi cuộc sống thân quen của làng quê Việt Nam

2, Thân đoạn.

– Cảm nhận về đề tài, chủ đề quen thuộc trong bài thơ.

– Cảm nhận bức tranh thiên nhiên bình dị, thân thuộc và đượm buồn trong bài thơ.

– Cuộc sống con người làng quê hiện ra với một vài nét bút chấm phá nhưng đủ gợi lên linh hồn của con người.

– Nỗi buồn bâng khuâng khó nói thành lời của nhà thơ được gửi gắm qua từng câu chữ.

3, Kết đoạn.

– Khái quát cảm xúc về bài thơ.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ (Mẫu 1)

Bài thơ “Bến đò ngày mưa” của Anh Thơ là một thi phẩm giàu sức gợi, tiêu biểu cho hồn thơ nữ sĩ nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm đẫm nỗi niềm. Từ cảm hứng về một phong cảnh rất quen thuộc của làng quê Việt Nam – bến đò trong ngày mưa, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên và đời sống nhuốm màu buồn vắng, tĩnh lặng. Ngay từ những câu thơ đầu, cảnh vật hiện ra với bụi tre “rũ rượi”, khóm chuối “bơ phờ”, dòng sông “trôi rào rạt” dưới màn mưa dầm dề. Những hình ảnh ấy không chỉ mang dáng vẻ của thiên nhiên mà còn như mang tâm trạng con người. Nghệ thuật nhân hóa được Anh Thơ sử dụng tinh tế, khiến cây cối, dòng sông cũng biết mệt mỏi, trĩu nặng trong mưa, góp phần tạo nên một không gian u hoài, trầm lắng. Giữa bức tranh ấy, hình ảnh con thuyền “đậu chơ vơ” càng làm nổi bật cảm giác cô đơn, lạc lõng. Bến đò vốn là nơi gặp gỡ, qua lại, nay lại trở nên vắng vẻ, đìu hiu đến nao lòng. Sang khổ thơ thứ hai, không gian ấy được điểm thêm vài nét sinh hoạt của con người: quán hàng không khách, bác lái ghé buồm hút điếu, bà hàng sù sụ ho trong mưa lạnh. Những chi tiết rất đời thường, nhỏ bé nhưng đủ làm hiện lên nhịp sống chậm chạp, quạnh quẽ của làng quê trong một ngày mưa dài. Con người xuất hiện ít ỏi, lặng lẽ, dường như cũng bị mưa và không gian bao trùm, cuốn vào nỗi buồn chung của cảnh vật. Khổ thơ cuối khép lại bài thơ bằng hình ảnh người dân đi chợ trong mưa. Câu thơ “Thúng đội đầu như đội cả trời mưa” là điểm sáng nghệ thuật của tác phẩm, vừa tả thực cái vất vả, lam lũ của người lao động, vừa gợi lên sự chịu đựng bền bỉ, âm thầm trước thiên nhiên. Qua hình ảnh ấy, người đọc cảm nhận được cái nhìn đầy thương yêu, trân trọng của Anh Thơ dành cho con người quê hương. Có thể nói, “Bến đò ngày mưa” không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là bức tranh tâm trạng, thấm đẫm nỗi buồn dịu nhẹ và tình yêu sâu sắc đối với làng quê Việt Nam, làm nên nét riêng không trộn lẫn trong thơ Anh Thơ.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về bài thơ Bến đò ngày mưa của nhà thơ Anh Thơ (Mẫu 2)

Thơ ca, như William Wordsworth từng khẳng định, là tiếng nói bất diệt của trái tim con người, nơi những rung cảm tinh tế trước cuộc đời được kết tinh thành nghệ thuật. Đến với Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, người đọc bắt gặp một nỗi buồn lặng lẽ, thấm sâu và bền bỉ, nỗi buồn của một tâm hồn nhạy cảm trước cảnh quê nghèo trong mưa dầm xứ Bắc. Bài thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh phong cảnh làng quê mà còn gửi gắm vào đó những rung động thầm kín của người nữ sĩ mang hồn thơ lãng mạn, dịu dàng. Ngay từ những câu thơ mở đầu, cảnh ven bờ, đầu bến hiện lên trong làn mưa triền miên với những hình ảnh quen thuộc: tre, chuối, dòng sông, con thuyền. Dưới ngòi bút tinh tế của Anh Thơ, thiên nhiên như mang dáng dấp con người, cùng “rũ rượi”, “bơ phờ”, “chơ vơ” trong mưa lạnh. Mỗi sự vật hiện ra với một dáng vẻ riêng, một nỗi cô đơn riêng, tạo nên cảm giác rời rạc, trống trải bao trùm không gian. Cảnh vật tưởng như quấn quýt trong mưa, nhưng thực chất lại là những “hồn đơn” lặng lẽ, phản chiếu tâm trạng buồn vắng của thi nhân. Không gian thơ dần chuyển về bến đò vắng lạnh, nơi vài quán hàng không khách đứng co ro, nơi con người xuất hiện thưa thớt và mệt mỏi. Chỉ với vài chi tiết nhỏ như tiếng hút điếu thuốc lào, tiếng ho sặc khói, Anh Thơ đã làm cho bức tranh thơ trở nên có chiều sâu, vừa gợi cái lạnh của mưa, vừa gợi chút ấm áp mong manh của đời sống con người. Sang khổ cuối, hình ảnh người đi chợ “hoạ hoằn” xuất hiện, gợi lên nhịp sống nghèo nàn, buồn bã của làng quê xưa. Đặc biệt, câu thơ “Thúng đội đầu như đội cả trời mưa” là một nét chấm phá giàu chất thơ, thể hiện khả năng liên tưởng tinh tế và tâm hồn giàu rung cảm của nữ sĩ. Khép lại bài thơ là hình ảnh bến đò lặng im trong mưa, như khép lại cả một nỗi buồn thấm thía. Bến đò ngày mưa vì thế không chỉ là một bức tranh quê mà còn là một chứng tích văn hóa, lưu giữ vẻ đẹp trầm lắng, cổ xưa của làng quê Việt Nam, đồng thời thể hiện sâu sắc hồn thơ dịu dàng, giàu nữ tính của Anh Thơ.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay