Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về nhân vật “tôi” trong đoạn Trích “Bí ẩn của làn nước”

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của anh/chị về nhân vật “tôi” trong đoạn trích sau:

                                                                                  BÍ ẨN CỦA LÀN NƯỚC

(Trích)

(Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là người canh gác vị trí hộ đê. Năm ấy, vào đúng đỉnh lũ đêm Rằm tháng Bảy, một loạt bom Mỹ phá tan vệt đê canh giữ trước làng. Hồi chiều, dù nghe tin vợ trở dạ nhưng vì trách nhiệm mà nhân vật “tôi” không thể quay về nhà. Đến khi đê vỡ như cơn đại hồng thủy lấn vào làng, nhân vật “tôi” lao về nhà cứu vợ con. Mái nhà tranh của gia đình nhân vật “tôi” bị cuốn đi trong đêm đen, vướng vào thân cây đa trước đình làng.)

  “Nhiều giờ trôi qua. Mưa tuôn, gió thổi. Mực nước không dâng cao hơn, nhưng chảy xiết hơn. Cây đa đầy người hơn. Tôi mỏi nhừ. Tay ôm chặt vợ, tay níu mình vào chạc cây. Vợ tôi yếu lả, ướt lướt thướt, lạnh ngắt. Khoảng gần sáng, bỗng có tiếng quẫy nước ngay dưới cành đa của vợ chồng tôi. Một giọng nghẹn sặc với lên:

   – Cứu mẹ con tôi mấy… cứu mấy, người ơi…

  Một bàn tay nhớt và lạnh như tay ma rờ vào chân tôi đang buông thõng. Tôi vội cúi xuống, đưa tay ra. Nhưng bàn tay của người đàn bà dưới nước truội đi, chìm nghỉm. Cành đa kêu rắc, chao mạnh. Vợ tôi ối lên một tiếng thảng thốt, và “ùm”, con trai tôi, đứa con sơ sinh tôi chưa được nhìn thấy mặt, tuột khỏi bọc ni lông trên tay mẹ nó, sa xuống làn nước tối tăm.

  – Con tôi…! Vợ tôi hét rú lên và lao ngay lập tức xuống nước hòng chụp lấy con.

  Tôi phóng mình theo. Nước lạnh, bùn ngầu, sâu hút và cuốn mạnh. Tôi với kịp thằng con, nhao vội lên, trao nó cho những bàn tay đang chìa xuống, rồi lặn tiếp ngay để cứu vợ. Nhiều người phi xuống theo để trợ sức tôi…

  Tôi tỉnh lại, thấy trời sáng rồi và đã tạnh mưa. Tôi nằm trong khoang một ca nô cứu nạn đầy ắp người. Hồi đêm, tôi đã vật lộn điên dại quyết sống mái một phen với làn nước giết người, nhưng tôi đã thua cuộc. Ứa ra cả máu tai máu mũi mà không những không cứu nổi vợ, đến thi thể cô ấy tôi cũng bất lực không tìm thấy. Khi ca nô quân đội tới, mọi người phải dùng sức để buộc tôi rời mặt nước. Kiệt sức, tôi ngất đi. Khổ đau, tôi tỉnh dậy, nước mắt nóng rực, tê nhói. Một chị phụ nữ chen tới bên tôi, lên lời an ủi:

  – Phận chị ấy đã vậy, thôi thì anh phải nén lòng lại, giữ sức khoẻ mà nuôi con. Ơn trời, anh còn kịp cứu được cháu. Chao ôi, vừa kịp khóc chào đời đã trải qua một cơn kinh hoàng hú vía. Anh coi con anh này. Cứ như không. Đã bú, đã ngủ rồi đây này. Ngoan chưa này… Ôi chao, nó tè dầm rồi này.

  Chị nựng nịu, và từ từ giở bọc chăn chiên đang ủ kín con tôi. Chị thay tã cho nó. Tôi nhìn, chết lặng.

  – Con tôi… – Tôi khóc, đỡ lấy bọc chăn, – Con tôi.

  Từ bấy tới nay, thời gian trôi qua và triền nước trôi đi, tôi đã có tuổi và con gái tôi đã thành một thiếu nữ. Nó là đứa con của làn nước, mọi người đều nói thế bởi vì chuyện nó sa xuống dòng nước lụt rồi được cha nó cứu lên thì cả làng ai cũng biết. Nhưng điều bí mật kia thì không ai hay, kể cả con gái tôi cũng không thể biết. Chỉ có dòng sông biết.

Có ngày nào mà tôi không ra sông để ngắm dòng nước trôi. Vợ tôi, con tôi và người đàn bà vô danh nhìn tôi từ đáy nước. Thời gian, năm tháng cứ trôi, dòng sông và lịch sử, tất cả đổi thay nhưng mà niềm đau của đời tôi thì khôn nguôi bởi ấy là niềm đau không thể nói nên lời.”

(Bảo Ninh, Trích “Những truyện ngắn”, NXB Trẻ, 2021, tr.21-24)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về nhân vật “tôi” trong đoạn Trích "Bí ẩn của làn nước"

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về nhân vật “tôi” trong đoạn Trích “Bí ẩn của làn nước”(mẫu 1)

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích Bí ẩn của làn nước của Bảo Ninh để lại ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp của tình yêu thương, trách nhiệm và nỗi đau không thể nguôi ngoai. Trước hết, “tôi” hiện lên là một người lính canh đê giàu ý thức trách nhiệm. Dù biết vợ đang trở dạ, nhân vật vẫn ở lại vị trí trong thời khắc lũ dữ, đặt nhiệm vụ chung lên trên hạnh phúc riêng. Khi tai họa ập đến, “tôi” không do dự lao mình vào dòng nước dữ để cứu vợ con, bất chấp hiểm nguy đến tính mạng. Cuộc vật lộn tuyệt vọng giữa con người và làn nước không chỉ thể hiện sự dũng cảm mà còn khắc họa bi kịch nghiệt ngã của chiến tranh và thiên tai. Cứu được con nhưng mất vợ, “tôi” mang trong mình nỗi đau âm thầm, kéo dài suốt cuộc đời. Hình ảnh nhân vật thường xuyên ra bờ sông ngắm dòng nước trôi cho thấy nỗi ám ảnh khôn nguôi về quá khứ. Nhân vật “tôi” vì thế trở thành biểu tượng cho những mất mát thầm lặng mà chiến tranh để lại trong số phận con người.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về nhân vật “tôi” trong đoạn Trích “Bí ẩn của làn nước”(mẫu 2)

Qua đoạn trích Bí ẩn của làn nước, nhân vật “tôi” được khắc họa như một số phận tiêu biểu cho bi kịch con người trong chiến tranh. Ở “tôi”, người đọc cảm nhận rõ sự giằng xé giữa trách nhiệm và tình cảm gia đình. Việc không thể trở về khi vợ sắp sinh cho thấy “tôi” là người có ý thức kỷ luật cao, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì nhiệm vụ bảo vệ làng xóm. Khi đê vỡ, “tôi” lại hiện lên với tư cách người chồng, người cha đầy yêu thương, liều mình lao vào dòng nước để cứu vợ con. Tuy nhiên, sự dũng cảm ấy không đủ để chiến thắng sức mạnh tàn khốc của thiên nhiên và bom đạn. Việc cứu được con nhưng vĩnh viễn mất vợ đã đẩy nhân vật vào nỗi đau day dứt, ám ảnh suốt đời. Dòng sông trở thành nhân chứng câm lặng cho bi kịch ấy, còn “tôi” sống tiếp trong ký ức mất mát không thể giãi bày. Qua nhân vật “tôi”, Bảo Ninh đã thể hiện sâu sắc nỗi đau hậu chiến và giá trị nhân đạo thấm thía của tác phẩm.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay