Viết đoạn văn 200 chữ phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước

ẤM ÁP NHƯ NƯỚC

(Đỗ Bích Thúy)

(Lược đoạn đầu: Hiên và Hoài thân nhau như chị em gái. Hoài vừa mới sinh con. Chồng Hoài cũng làm giáo viên, nhưng mỗi lần sang thăm vợ con đều phải vượt dốc, đèo. Hiên hai sáu tuổi, bỏ ngỏ chuyện lập gia đình và lên vùng núi cao heo hút này đã hai năm,… Mỗi lớp học ở đây chỉ có dăm bảy đứa. Có lần lặn lội vào sâu trong bản, gặp từng gia đình để vận động, Hiên uống hai chén rượu ngô, rồi lăn ra ngủ bên cạnh mấy bó ngô khô, cha mẹ mới cho con đi học. Hôm sau đi đón học sinh tới lớp, cô bị ngã, cả người bùn ướt sũng. Thế mà thằng bé chẳng thương cô, nó nhảy xuống giữa đường, rồi biến mất tăm mất tích…)

Một tuần sau đó lớp của Hiên vắng mặt Vàng Chá Sình, tên thằng bé ấy.

Hiên đến nhà, mẹ nó bảo ngày nào nó cũng đeo túi đi học mà. Nhưng nó học ở đâu thì bố mẹ bận lắm, không đi theo được.

Hóa ra nó cũng đi học thật, mỗi tội không học ở lớp của Hiên mà ở lớp của… Khải. Một điểm trường xa gấp đôi, lại còn phải leo dốc chon von, dựng đứng. Nó chỉ thích học thầy Khải bởi vì giờ thể dục thầy không dạy thể dục mà dạy… võ.

Tất nhiên nó làm gì có tên trong danh sách học sinh, nhưng nó cứ nhảy vào ngồi học thì thầy cũng chẳng nỡ đuổi.

Hiên nhờ Hoài trông lớp rồi lò dò leo lên điểm trường của Khải. Y như… lời đồn, thằng bé Vàng Chá Sình với mái tóc đỏ quạch bù xù đang ngồi há mồm ngoài sân nhìn thầy Khải đi mấy đường quyền.

Nhận ra Hiên, thằng Sình lao ra sân ôm chân thầy, khóc toáng lên. Vừa khóc vừa gào:

– Tao không về đâu. Tao thích học ở đây. Tao không về đâu!

Hiên còn chưa thở xong vì leo dốc quá dài, thấy thằng bé gào lên như thế, chả hiểu sao cô cũng bật khóc tu tu. Cô với trò không biết ai khóc to hơn, nhưng nước mắt chắc Hiên nhiều hơn. Cô còn chả biết mình khóc vì cái gì. Vì cú ngã đến giờ vẫn ê ẩm mông, vì bãi nước đái của con ngựa non trong bếp bữa trước, hay vì một cái cục gì đó ứ nghẹn ở cổ mà không cách nào đẩy ra được, chả biết nữa. Nhưng có lẽ, cô ngập trong một cảm giác tủi thân cực độ.

Khải đi vào chỗ phòng ở sát với phòng học, lấy ra cho cô một chiếc khăn mặt ướt. Hiên cầm lấy, vừa đưa lên định lau mặt thì vội vàng quăng ra vì nó sặc mùi thuốc lào. Thằng bé chắc cũng sợ nước mắt của cô quá bèn đến gần và rụt rè:

– Thôi cô giáo đừng khóc nữa. Mai tao đi học là được.

Khải nói đế vào:

– Không được xưng tao. Xưng em, nhé! Nhắc mãi sao không nhớ thế hả?

Thằng bé gật nhưng vẫn vớt vát:

– Nhưng tao, à em vẫn muốn học võ.

Khải mỉm cười:

– Được, cuối tuần cho học võ riêng. Nhưng phải đến lớp tử tế. Cấm trốn.

Thằng bé nắm tay Hiên lôi đi:

– Thôi, bọn mình đi về.

Hẳn là “bọn mình”, suýt nữa thì Hiên phì cười khi mà nước mắt còn chưa khô.

Khải với Hiên quen nhau từ đấy. Hoài nói vợ Khải cũng là giáo viên nhưng cô ấy gặp tai nạn trên đường đến nhà học sinh vận động đi học. Núi lở, vùi kín cả người. Họ vừa cưới nhau được hai tháng. Từ đấy Khải chỉ ở trên điểm trường cao nhất, trường đổi cho về trường chính cũng không về.

Hiên cứ nghĩ mãi về nỗi đau ghim trong trái tim Khải. Hiên lẽ ra chẳng lên cái nơi chon von cơ cực này làm gì nếu như không phải để chạy trốn khổ đau. Lúc đầu là  thế, rồi dần dần quen, rồi thương, rồi gắn bó. Đến cả mùi phân trâu, phân bò cũng thấy quen mũi rồi.

Hôm trước Hiên không dừng được đã chạm tay mình vào tay Khải khi anh bảo cô cùng rửa tay chào mừng cái máng nước mới tinh, mà anh vừa dẫn về cho hai chị em. Và mặc dù dòng nước trong veo, dội vào tay lạnh buốt như kim châm, nhưng một điều gì đó thật là ấm áp, thật là gần gũi đã bao phủ lấy cô rồi.

(Tuyển tập truyện ngắn Hoa xuân trong gió xuân, Đỗ Bích Thúy, NXB Hội nhà văn, 2024, tr.77-84)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước

+ Biểu hiện tình yêu nghề của Hiên:

– Chấp nhận lên vùng núi cao heo hút, xa nhà, đối mặt với thiếu thốn và cô đơn.

– Kiên trì vận động học sinh đến lớp dù phải lặn lội vào bản, chịu cả những khó khăn, vất vả (uống rượu ngô, bị ngã xuống bùn…).

– Quan tâm học trò với tình cảm chân thành: bật khóc khi Vàng Chá Sình bỏ lớp, vừa buồn tủi vừa thương yêu.

– Gắn bó, dần thích nghi với cuộc sống nơi núi rừng; từ chỗ “chạy trốn khổ đau” đến chỗ thấy thân thuộc và yêu mến nơi này.

+ Ý nghĩa tình yêu nghề:

– Thể hiện tinh thần trách nhiệm, tận tụy của người thầy gieo chữ.

– Khẳng định sức mạnh tình yêu nghề giúp con người vượt qua gian khó, tìm thấy niềm vui và ý nghĩa sống.

– Góp phần làm sáng ngời vẻ đẹp nhân văn của nghề giáo và cống hiến thầm lặng nơi vùng cao.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước (Mẫu 1)

Nhân vật Hiên trong Ấm áp như nước hiện lên như biểu tượng đẹp đẽ về tình yêu nghề của những giáo viên trẻ nơi vùng cao. Mới hai mươi sáu tuổi, cô đã rời bỏ thành phố để đến miền núi chon von, chấp nhận cuộc sống thiếu thốn, cô đơn nhằm gieo chữ cho trẻ em nghèo. Tình yêu nghề nơi Hiên thể hiện qua sự kiên trì, tận tâm và sẵn sàng hi sinh: cô vận động từng gia đình cho con đi học, bất chấp việc phải uống rượu ngô đến say lịm hay lấm lem bùn đất trên đường. Khi học trò Vàng Chá Sình bỏ lớp, Hiên bật khóc nức nở, không chỉ vì tủi thân mà còn vì tình thương, vì khao khát níu giữ các em ở lại lớp học. Tình yêu nghề còn giúp Hiên vượt qua cô đơn và khó khăn nơi núi rừng, quen dần với nhịp sống khắc nghiệt và cả mùi phân trâu, phân bò cũng trở nên thân thuộc. Nhờ tình yêu với công việc, cô tìm thấy niềm an ủi và hạnh phúc giản dị trong từng ngày dạy học, coi những nỗi vất vả, gian truân như một phần tất yếu của nghề. Qua hình tượng Hiên, Đỗ Bích Thúy không chỉ ca ngợi vẻ đẹp nhân văn, cao quý của nghề giáo mà còn nhấn mạnh rằng tình yêu và trách nhiệm với công việc chính là sức mạnh giúp con người vượt qua khó khăn để sống có ý nghĩa và trọn vẹn hơn.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình yêu nghề của nhân vật Hiên trong đoạn trích Ấm áp như nước (Mẫu 2)

Nhân vật Hiên trong truyện Ấm áp như nước của Đỗ Bích Thúy hiện lên như biểu tượng sống động của tình yêu nghề nơi giáo viên trẻ vùng cao. Chỉ mới hai mươi sáu tuổi, cô đã rời xa nhịp sống ồn ào của thành phố để đến một bản làng heo hút, nơi điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, để gieo chữ cho những đứa trẻ nghèo. Tình yêu nghề nơi Hiên không chỉ là lời nói, mà được thể hiện bằng hành động cụ thể: cô vượt mưa rét, lội bùn đến lớp, kiên trì vận động gia đình học sinh cho con đi học, luôn đặt trách nhiệm và sứ mệnh của người giáo viên lên trên mọi khó khăn. Với cô, nghề dạy học là niềm vui, là sự cống hiến chứ không đơn thuần là công việc mưu sinh. Cảm xúc thương yêu học trò chính là minh chứng rõ nét nhất cho tình yêu nghề nơi Hiên. Khi Vàng Chá Sình bỏ lớp, cô bật khóc nức nở, nước mắt chan chứa cả nỗi đau, sự xót xa và lòng quan tâm chân thành đến học trò. Hiên không quản ngại vất vả, luôn dõi theo từng bước trưởng thành của các em, kiên nhẫn và tận tâm với những hy sinh thầm lặng. Niềm hạnh phúc giản dị mà cô trân trọng nhất là thấy các học trò trở lại lớp, nghe những lời hứa “mai đi học”, đó là phần thưởng vô giá cho sự nhẫn nại và tình yêu nghề của cô. Qua hình tượng nhân vật Hiên, nhà văn Đỗ Bích Thúy khéo léo vẽ nên vẻ đẹp nhân văn của nghề giáo và nhấn mạnh thông điệp sâu sắc: tình yêu, trách nhiệm và sự tận tâm chính là động lực để con người vượt qua cô đơn, thử thách, sống trọn vẹn và ý nghĩa. Hiên trở

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay