Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì

Đề bài:  Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) bày tỏ cảm nhận của anh/ chị về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì

CHUYỆN TÌNH Ở LAN TRÌ

(Vũ Trinh)

Nguyễn Sinh, người Thanh Trì, diện mạo tuấn tú, phong thái đường hoàng, mồ côi cha từ sớm. Thuở nhỏ, Sinh có đi học nhưng vì nhà nghèo, không được học đến nơi đến chốn. Cạnh làng có dòng sông nhỏ, nhà Sinh vốn làm nghề chèo thuyền nên Sinh cũng theo nghề. Khi nhàn rỗi, Sinh tập hát các bài ca chèo thuyền. Mỗi khi chàng cất lời ca, ai nghe cũng phải ngất ngây.

Bên bờ sông là nhà phú ông họ Trần, có một cô con gái chưa chồng. Nghe Sinh hát nàng rất ưa, thường ngồi tựa cửa sổ liếc nhìn và thầm yêu chàng. Nàng nhờ con hầu đem khăn tặng Sinh, và dặn nó bảo Sinh nhờ người mai mối. Sinh về nhà bàn với mẹ. Mẹ bảo:

– Người ta giàu, nhà mình nghèo. Giàu nghèo cách biệt. Con làm sao mơ tưởng được đảm ấy.

Sinh thưa:

– Đấy là ý nguyện của cô gái!

Rồi ép mẹ đi hỏi. Bà mẹ bất đắc dĩ, phải đem lễ vật nhờ bà hàng xóm đến thưa chuyện trước với ông Trần. Ông Trần không nhận lời. Bà hàng xóm lại cố nài xin, lại hết lời ca ngợi Sinh đẹp trai, đứng đắn. Ông Trần tái mặt, nổi giận nói:

– Có phải là thằng lái đò hát xưởng không? Nó tài giỏi, đẹp trai, tôi biết cả rồi. Nhưng con gái tôi xấu xí, thô lậu, không xứng đôi phải lứa được với nó đâu. Xin phiền bà từ chối giúp cho.

Bà hàng xóm vừa ra khỏi cửa mấy bước, đã nghe ông nói lớn:

– Cửa nhà như thế này, con gái yêu kiều như thế này, mà lại có thằng rể lái đò à? Mụ ăn mày này thật ngu hết chỗ nói!

Bà mối trở về, kể lại những lời của ông Trần. Mẹ Sinh vừa xấu hổ, vừa tức giận, mắng Sinh. Sinh cũng phẫn uất nói:

– Ông già ấy làm nhục người ta quả lắm, chẳng qua cậy có nhiều tiền bạc thôi. Ta thử bỏ nghề chèo thuyền xem có làm giàu được không!

Rồi Sinh từ biệt mẹ ra đi. […]

Cô gái nghe tin Sinh phẫn chí bỏ đi, không biết là đi đâu, trong lòng âm thầm thương xót. Mỗi khi không có ai, nàng lại nhìn bóng mình mà nuốt lệ. Dần dà, nàng sinh bệnh chân tay rời rã, vóc dáng gầy mòn, trong ngực kết thành một khối rắn như đá, chữa chạy thế nào cũng không khỏi. Cứ như vậy đến hơn một năm thì nàng qua đời. Trước khi mất, nàng dặn lại:

– Trong ngực con chắc có vật gì lạ. Sau khi con mất, xin hoả tảng để xem đó là vật gì. Ông Trần làm theo lời con. Khi lửa thiêu đã lụi, ông thấy trong nắm tro xương, sót lại một vật to bằng cái đấu, sắc đỏ như son, không phải ngọc, cũng chẳng phải là đá, nó trong như gương, búa đập không vỡ. Nhìn bên trong thì có bóng con đò, trên đó có một chàng trai đang ngả đầu tựa mái chèo nằm hát. Ông nhớ lại chuyện ngày trước mới hay con gái mình đã chết vì chàng lái đò, hối hận cũng muộn rồi. Ông bèn đóng chiếc hộp con, đặt khối đá vào trong, để lên bàn thờ.

Sinh bỏ nhà, một thân trơ trọi lên đất Cao Bằng. Vài năm sau, Sinh tích góp được hơn ba trăm lạng vàng và nghĩ số vàng này đủ dùng vào việc vui nên sửa soạn hành trang trở về. Đến nhà, được biết mọi chuyện về cái chết của cô gái, Sinh đau xót tuyệt vọng, vội sắm sửa lễ vật đến điều nàng. Làm lễ xong, Sinh xin xem cục đá cất giữ trong hộp. Ông Trần mở hộp lấy ra đưa Sinh. Chàng nâng niu cầm lấy, xúc động khóc rống lên, nước mắt nhỏ xuống khối đá. Bỗng nhiên, khối đá tan chảy đầm địa thành máu tươi, ướt đẫm ống tay chàng. Sinh xúc động trước mối tình của cô gái, thề không lấy ai nữa.

(Trích Chuyện tình ở Lan Trì, Vũ Trinh, in trong Lan Trì kiến văn lục, NXB Hồng Bàng, 2013)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì

– Hệ thống ý:

+ Cô gái họ Trần là con nhà giàu, đa cảm, mê đảm tiếng hát của Nguyễn Sinh và quyết tâm lấy chồng bất chấp gia cảnh.

+ Là người sâu nặng, tinh nghĩa, thuỷ chung chờ người yêu cho đến tận khi chết.

+ Là người có số phận bi thương, chết mà không tan được khối tình.

+ Thông qua nhân vật cô gái họ Trần, tác phẩm bày tỏ niềm thương cảm với thân phận người phụ nữ; lên án lễ giáo phong kiến hà khắc; qua đó thể hiện khát vọng tự do trong tình yêu, hôn nhân.

– Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ cảm nhận, suy nghĩ về hình ảnh nhân vật cô gái họ Trần được thể hiện trong văn bản ngữ liệu.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì (Mẫu 1)

Trong “Chuyện tình ở Lan Trì”, nhân vật cô gái họ Trần hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ mà bi thương của người phụ nữ trong xã hội phong kiến: giàu tình yêu, thủy chung son sắt nhưng không có quyền tự quyết cho hạnh phúc của đời mình. Ngay từ khi nghe tiếng hát của Nguyễn Sinh, nàng đã thầm yêu chàng, tình cảm chân thành, trong trẻo và mạnh mẽ. Dù xuất thân trong gia đình phú quý, nàng không hề kiêu kỳ hay câu nệ giàu nghèo. Trái lại, nàng dám chủ động gửi khăn tỏ tình, dám vượt qua khuôn phép để mong tìm được người tri kỷ. Điều đó cho thấy nàng là người sống giàu cảm xúc, khát khao được yêu và được sống thật với trái tim mình. Tình yêu của nàng dành cho Sinh sâu nặng đến mức trở thành nỗi đau triền miên. Khi Sinh bị cha nàng xúc phạm mà bỏ đi, nàng chỉ biết âm thầm khóc lặng. Nỗi nhớ thương dồn nén khiến nàng lâm bệnh, rồi chết trong cô đơn và tuyệt vọng. Hình ảnh khối đá đỏ trong ngực nàng – khối tình bất hoại không gì phá vỡ là biểu tượng thấm thía cho sự thủy chung đến hóa thành vĩnh cửu. Đó không chỉ là tình yêu của một con người mà còn là tiếng kêu ai oán của thân phận người phụ nữ thời phong kiến: yêu thật nhiều nhưng chẳng thể nắm giữ hạnh phúc của chính mình. Qua hình tượng cô gái họ Trần, tác giả Vũ Trinh bày tỏ niềm trân trọng với những trái tim phụ nữ thủy chung, đồng thời lên án chế độ lễ giáo hà khắc đã chà đạp tình yêu tự do. Nàng để lại cho người đọc một vẻ đẹp vừa dịu dàng vừa bi tráng, vẻ đẹp của tình yêu tuyệt đối, của khát vọng được sống và được yêu theo tiếng gọi trái tim.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật cô gái họ Trần trong câu chuyện Chuyện tình ở Lan Trì (Mẫu 2)

Nhân vật cô gái họ Trần trong Chuyện tình ở Lan Trì (Vũ Trinh) để lại nhiều xúc động cho người đọc bởi tình yêu tha thiết và số phận bi thương. Sinh ra trong gia đình giàu có, nàng là người đa cảm, sớm rung động trước tiếng hát say đắm của chàng lái đò Nguyễn Sinh. Tình yêu ấy khiến nàng dám vượt qua rào cản giàu – nghèo, chủ động bày tỏ tình cảm và quyết tâm chọn người mình thương làm chồng. Điều đó thể hiện ở nàng khát vọng tự do trong tình yêu, khác biệt với sự ràng buộc của lễ giáo phong kiến. Cô gái còn là biểu tượng của sự thủy chung và tình nghĩa sâu nặng. Khi bị cha ngăn cấm, người yêu bỏ đi, nàng vẫn âm thầm chờ đợi, thương nhớ đến mức lâm bệnh rồi qua đời. Hình ảnh khối ngọc đá đỏ kết tinh trong lồng ngực nàng chính là biểu tượng bất diệt của tình yêu thuần khiết, son sắt. Tuy nhiên, cuộc đời cô gái cũng là một bi kịch: yêu tha thiết nhưng tình duyên không trọn, chết mà vẫn không tan hết khối tình. Thông qua nhân vật này, tác phẩm không chỉ khắc họa một tình yêu chân thành, mãnh liệt mà còn bày tỏ niềm thương cảm với thân phận phụ nữ trong xã hội cũ, đồng thời lên án những định kiến giàu nghèo khắc nghiệt, ca ngợi khát vọng tự do trong tình yêu và hôn nhân.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay