Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận văn học 200 chữ trình bày cảm nhận của em về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài Vườn cây của ba
Vườn Cây Của Ba
Má trồng toàn những cây dễ thương
Nào là hoa, là rau, là lúa
Còn ba trồng toàn cây dễ sợ
Cây xù xì, cây lại có gaiCái gai bưởi đụng vào thì chảy máu
Trái sầu riêng rớt xuống thì đầu u
Nhựa hột điều dính vào là rách áo
Cây dừa cao eo ơi, cao là caoCây ba trồng sống lâu thiệt là lâu
Mưa chẳng dập gió lay chẳng đổ
Thân xù xì cứ đứng trơ trơ
Cành gai góc đâm ngang tua tủaBưởi, sầu riêng, dừa, điều nhiều nhiều nữa
Cho em bốn mùa vị ngọt hương thơm
Vườn của ba cây trồng thì dễ sợ
Mà trái nào cũng thiệt dễ thương.(Tác giả Nguyễn Duy)

Đoạn văn nghị luận văn học 200 chữ trình bày cảm nhận của em về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài Vườn cây của ba (mẫu 1)
Bài thơ Vườn cây của ba của Nguyễn Duy đã thể hiện những cảm xúc chân thật, hồn nhiên nhưng ngày càng sâu lắng của nhân vật trữ tình – người con – trước khu vườn và hình bóng người cha. Ban đầu, cảm xúc của đứa con là sự ngạc nhiên xen lẫn chút e dè khi nhận ra sự đối lập giữa khu vườn của mẹ và khu vườn của ba. Những cây “xù xì”, “có gai”, “dễ sợ” hiện lên qua cái nhìn trẻ thơ vừa cụ thể vừa sinh động, gợi cảm giác thô ráp, nguy hiểm. Tuy nhiên, càng quan sát, nhân vật trữ tình càng nhận ra sức sống bền bỉ, mạnh mẽ của những cây ba trồng: “mưa chẳng dập gió lay chẳng đổ”. Từ đó, cảm xúc chuyển dần sang sự cảm phục và thấu hiểu. Những loại cây tưởng chừng khô cứng ấy lại mang đến “bốn mùa vị ngọt hương thơm”, nuôi dưỡng con người bằng những trái ngọt âm thầm. Ở cuối bài thơ, cảm xúc của đứa con đã trở nên chín chắn hơn: từ ngây thơ đến trân trọng, từ nhìn bề ngoài đến hiểu giá trị bên trong. Qua đó, tình yêu thương thầm lặng mà sâu nặng của người cha được cảm nhận một cách đầy xúc động.
Đoạn văn nghị luận văn học 200 chữ trình bày cảm nhận của em về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài Vườn cây của ba (mẫu 2)
Trong bài thơ Vườn cây của ba, cảm xúc của nhân vật trữ tình được bộc lộ theo hành trình nhận thức tự nhiên, giàu ý nghĩa. Lúc đầu, người con nhìn khu vườn của ba bằng ánh mắt trẻ thơ hồn nhiên, có phần sợ hãi và tò mò. Những hình ảnh cây cối “xù xì”, “gai góc”, dễ gây đau đớn khiến khu vườn hiện lên không thân thiện như khu vườn của mẹ. Đó là cảm xúc rất thật, rất gần với trải nghiệm của một đứa trẻ. Nhưng càng về sau, cảm xúc ấy dần thay đổi khi nhân vật trữ tình nhận ra sức sống dẻo dai, bền bỉ của những cây ba trồng – những cây “sống lâu”, “đứng trơ trơ” trước mưa gió. Từ sự quan sát, đứa con đi đến thấu hiểu: vẻ ngoài thô ráp ấy lại ẩn chứa giá trị lớn lao khi mang đến trái ngọt cho con người quanh năm. Cao trào cảm xúc dồn lại ở hai câu kết, khi nhân vật trữ tình nhận ra rằng cái “dễ sợ” bên ngoài thực chất che chở cho những điều “dễ thương” bên trong. Đó cũng chính là sự nhận ra tình yêu thương âm thầm, bền bỉ của người cha dành cho con.
