Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ trình bày cảm nhận của em trong bài thơ Nhìn từ biển.
TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN
Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân
Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh
Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi
(Tổ quốc nhìn từ biển, Nguyễn Việt Chiến)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ trình bày cảm nhận của em trong bài thơ Nhìn từ biển (mẫu 1)
Bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển của Nguyễn Việt Chiến đã gợi lên trong lòng người đọc những cảm xúc sâu lắng, thiêng liêng về tình yêu quê hương, đất nước. Nhìn từ biển, hình ảnh Tổ quốc hiện lên vừa rộng lớn, vừa nhiều đau thương khi “suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn”. Biển không chỉ là không gian địa lí mà còn là chứng nhân lịch sử, nơi máu xương của bao thế hệ người Việt đã đổ xuống để giữ gìn chủ quyền thiêng liêng. Những câu thơ nhắc đến Trường Sa, Hoàng Sa gợi nỗi xót xa, đau đớn nhưng cũng khơi dậy niềm tự hào về tinh thần bất khuất của dân tộc. Đặc biệt, hình ảnh những chàng trai “ra đảo đã quên mình” làm sáng lên vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng, đặt lợi ích Tổ quốc lên trên bản thân. Dù nhìn từ mất mát, đau thương, Tổ quốc vẫn hiện lên kiên cường với “hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất”. Qua bài thơ, tác giả không chỉ bày tỏ tình yêu nước sâu nặng mà còn nhắn nhủ mỗi người hôm nay phải ý thức trách nhiệm gìn giữ, bảo vệ biển đảo – một phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ trình bày cảm nhận của em trong bài thơ Nhìn từ biển (mẫu 2)
Tổ quốc nhìn từ biển là bài thơ giàu chất suy tư, thể hiện cái nhìn sâu sắc và xúc động của Nguyễn Việt Chiến về đất nước qua không gian biển đảo. Từ biển khơi mênh mông, Tổ quốc hiện lên gắn liền với lịch sử đấu tranh lâu dài, gian khổ của dân tộc. Những câu thơ nhắc đến “máu đã đổ”, “bạn tôi nằm dưới sóng mặn” khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào trước sự hi sinh to lớn của những người lính biển. Biển vì thế không chỉ mang vẻ đẹp hùng vĩ mà còn thấm đẫm đau thương và mất mát. Tuy nhiên, vượt lên trên tất cả là niềm tin mãnh liệt vào sức sống bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Dù trải qua bao biến cố, “dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi”, tượng trưng cho ý chí vươn lên, cho khát vọng bảo vệ và làm chủ biển đảo quê hương. Bài thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm tự hào dân tộc, lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước, đồng thời nhấn mạnh trách nhiệm của mỗi công dân trong việc giữ gìn chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
