Đề bài: Viết một đoạn văn nghị luận 200 chữ làm rõ vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Bài ca Côn Sơn.
Bài ca Côn Sơn
Côn Sơn suối chảy rì rầm,
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.
Côn Sơn có đá rêu phơi,Ta ngồi trên đá như ngồi đệm êm.
Trong ghềnh thông mọc như nêm,Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.
Trong rừng có bóng trúc râm,
Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.(Nguyễn Trãi)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ làm rõ vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Bài ca Côn Sơn.(mẫu 1)
“Bài ca Côn Sơn” của Nguyễn Trãi đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên trong trẻo, hài hòa và đầy chất thơ. Trước hết, thiên nhiên Côn Sơn hiện lên qua âm thanh sống động của dòng suối “chảy rì rầm”, được so sánh tinh tế với “tiếng đàn cầm bên tai”, tạo cảm giác êm dịu, du dương, thấm sâu vào tâm hồn con người. Không gian ấy còn được mở rộng bằng hình ảnh đá phủ rêu xanh mát, vừa hoang sơ vừa thân thuộc, khiến nhà thơ cảm thấy thoải mái “như ngồi đệm êm”. Những rừng thông mọc dày, rừng trúc râm mát tiếp tục vẽ nên một cảnh sắc thanh tĩnh, mát lành, gợi cảm giác yên bình, thư thái. Thiên nhiên Côn Sơn không hùng vĩ, dữ dội mà mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, gần gũi, trở thành nơi con người hòa mình, nghỉ ngơi và ngâm thơ nhàn nhã. Qua đó, Nguyễn Trãi đã vẽ nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, đồng thời thể hiện tình yêu sâu sắc và sự giao hòa trọn vẹn giữa con người với thiên nhiên.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ làm rõ vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Bài ca Côn Sơn.(mẫu2)
Đọc “Bài ca Côn Sơn”, người đọc như được dẫn vào một không gian thiên nhiên thanh sạch và khoáng đạt. Bức tranh Côn Sơn hiện lên trước hết bằng âm thanh êm đềm của suối chảy “rì rầm”, được Nguyễn Trãi cảm nhận như tiếng đàn cầm réo rắt, gợi vẻ đẹp vừa cụ thể vừa giàu chất nhạc. Thiên nhiên không chỉ có âm thanh mà còn có màu sắc và cảm giác: đá phủ rêu xanh mát trở thành chỗ ngồi êm ái, mang đến sự dễ chịu cho con người. Rừng thông, rừng trúc hiện lên rậm rạp, xanh mát, tạo nên bóng râm dịu nhẹ, là nơi con người tìm đến để nghỉ ngơi, thả hồn cùng thơ ca. Những hình ảnh giản dị như suối, đá, thông, trúc đã hòa quyện với nhau, tạo nên một bức tranh thiên nhiên thanh nhã, yên bình. Qua việc miêu tả thiên nhiên Côn Sơn, Nguyễn Trãi không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của cảnh sắc quê hương mà còn bộc lộ tâm hồn ung dung, gắn bó sâu nặng với thiên nhiên của một bậc hiền nhân.
