Viết đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ

Đề bài: Em hãy viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới- Trần Đức Phổ

ĐÂY, MÙA XUÂN TỚI

Đã hết ngày đông, nắng đẹp trời

Trong vườn bướm lượn với hoa tươi

Trên giàn thiên lý oanh đùa cợt

Dưới gốc mai già sảo ý ơi!

Thánh thiện đàn ngâm hòa điệu hát

Hồn nhiên gió thổi vọng mỗi cười

Tình xuân ấm áp như hơi thở

Nếu phải xa lòng nhớ chẳng vơi!

(Trần Đức Phổ – Nguồn: https:// thivien.net.)

Dàn ý Đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ

* Mở đoạn

Giới thiệu tên bài thơ, tác giả và nêu cảm nghĩ chung về bài thơ.

Việt Nam có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, mùa nào cũng đẹp và đều có những nét rất riêng. Nếu như mùa hè có cái nóng nực của nắng, mùa thu có bầu trời mát mẻ, trong xanh và đặc trưng màu vàng của lá, mùa đông có mưa dầm gió bấc, giá lạnh tái tê thì mùa xuân lại tươi đẹp bởi vạn vật đang sinh sôi nảy nở, lòng người phơi phới sức xuân. Mùa xuân cũng là mùa dễ gợi cảm xúc cho các thi nhân vẽ nên những bức tranh xuân bằng những vần thơ dâng đầy cảm xúc.

– Nhà thơ Trần Đức Phổ cũng có bức tranh mùa xuân bằng bài thơ Đây, mùa xuân tới khiến ai đọc cũng rạo rực một sức sống mới và ấm áp tình người.

* Thân đoạn

Chia sẻ chi tiết cảm nghĩ mà em ấn tượng về nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

– Nội dung: Đọc bài thơ Đây mùa xuân tới của Trần Đức Phổ, ấn tượng chung của người đọc về bài thơ là một bức tranh mùa xuân đẹp, tràn đầy sức sống bởi có không gian, đường nét, màu sắc, âm thanh và đặc biệt là ấm áp tình người.

+ Mở đầu bài thơ là không gian mùa xuân với hình ảnh “đã hết ngày đông, nắng đẹp trời”. “Đã” là phó từ chỉ sự đã qua của ngày đông đã thuộc về quá khứ, còn thời điểm hiện tại là mùa xuân. Mùa đông qua, mùa xuân tới là quy luật của tự nhiên và theo đó những ngày đông u ám rét mướt đã được thay thế bằng ngày xuân “nắng đẹp trời”. Hình ảnh “nắng đẹp trời” không chỉ gợi bầu trời đẹp với nắng xuân nhẹ nhàng, ấm áp mà còn gợi cả không gian cao rộng, thoáng mát, trong trẻo của mùa xuân.

+ Từ không gian cao, rộng của bầu trời để cảm nhận cái nắng xuân “đẹp trời”, tác giả đưa người đọc đến không gian hẹp “trong vườn”, “trên giàn thiên lý” và “dưới gốc mai già” để ngắm bức tranh xuân. Ở những không gian hẹp ấy, ta được sở thị bằng mắt bức tranh xuân có “bướm lượn” và “hoa tươi” đầy vườn, có chim oanh, chim yến đang đùa cợt vui đùa trên giàn hoa thiên lý, lắng nghe âm thanh của chim sáo “ỷ ơi”. Phép đối trong cặp câu 3 – 4 vừa như liệt kê cảnh vật mùa xuân vừa tạo sự cân xứng, hài hoà cho câu thơ. Tất cả đều tạo nên bức tranh xuân tươi đẹp, tràn đầy nhựa sống khiến lòng người rạo rực, mê say.

+ Cùng với bức tranh thiên nhiên, vạn vật mùa xuân, người đọc còn cảm nhận được hình ảnh con người qua các hình ảnh: “đàn ngâm hòa điệu hát”; “môi cười; “tình xuân ấm áp như hơi thở”. Cùng với nhịp sống mùa xuân, con người cũng dâng trào cảm xúc, tiếng đàn, tiếng hát hoà vào nhau tạo nên bản nhạc mùa xuân ngất ngây lòng người. Tình người trong mùa xuân cũng ấm áp vô cùng. Biện pháp so sánh “tình xuân ấm áp như hơi thở” và phép đối trong cặp câu 5 – 6 làm cho mùa xuân, tình người thêm ấm áp, gần gũi hơn bao giờ hết. Chính vì vậy mà “nếu phải xa lòng nhớ chẳng vơi” – một sự nuối tiếc của nhà thơ nếu như một ngày mai xuân qua thì lòng người càng nhớ nhung luyến tiếc.

– Nghệ thuật:

+Thể thơ bảy chữ gieo vần chân ở các câu thơ 1, 4, 8 và 2, 6 cách ngắt nhịp chủ yếu là 4/3 phù hợp với việc diễn tả cảm xúc, khi thì hào hứng, mê say, khi thì nhớ nhung dâng trào.

+ Giọng điệu ấm áp, cảm xúc ngọt ngào làm cho bức tranh xuân thấm đẫm hồn người.

+ Phép đối và biện pháp so sánh,… được sử dụng thành công.

* Kết đoạn

– Khẳng định lại giá trị của đoạn thơ.

– Cảm xúc của người viết hoặc bức thông điệp, lời nhắn gửi.

Đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ

Đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ (Mẫu 1)

Bài thơ “Đây, mùa xuân tới” của Trần Đức Phổ là một khúc ca tràn đầy niềm hân hoan, đưa ta đến với bức tranh mùa xuân giàu màu sắc, âm thanh và cảm xúc. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã khắc họa sự chuyển mình mạnh mẽ của thiên nhiên: mùa đông lạnh lẽo khép lại để nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp và muôn loài sinh sôi. Hình ảnh “bướm lượn với hoa tươi” gợi nên khung cảnh vừa rực rỡ, vừa yên bình, nơi sắc xuân căng tràn sự sống. Không chỉ đẹp về màu sắc, bức tranh mùa xuân còn vang lên bản nhạc rộn ràng của tiếng chim, tiếng sáo, tạo nên một hòa âm tươi vui, khiến cảnh vật như có hồn. Đặc biệt, tác giả không dừng lại ở việc miêu tả thiên nhiên mà còn gửi gắm cảm xúc của con người. Tiếng đàn, tiếng hát, nụ cười hồn nhiên hòa cùng gió xuân thể hiện tâm hồn thư thái, hân hoan của con người khi đón chào mùa mới. Mùa xuân hiện lên không chỉ là một khoảnh khắc trong năm mà còn là biểu tượng của sự ấm áp, tình yêu và niềm tin. Lời thơ cuối “Nếu phải xa lòng nhớ chẳng vơi” khép lại bài thơ bằng âm hưởng lắng đọng, gợi sự lưu luyến trước vẻ đẹp ngắn ngủi của xuân. Qua ngôn từ giàu hình ảnh và cảm xúc tinh tế, Trần Đức Phổ đã vẽ nên một mùa xuân trọn vẹn, vừa rực rỡ cảnh sắc, vừa chan chứa tình người. Đọc xong, ta thêm yêu mùa xuân, thêm yêu cuộc sống và biết trân trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp mà thiên nhiên ban tặng.

Đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ (Mẫu 2)

Bài thơ “Đây, mùa xuân tới” của Trần Đức Phổ mở ra trước mắt người đọc một bức tranh xuân tươi đẹp, rộn ràng sắc màu, âm thanh và tràn đầy sức sống. Ngay từ những câu thơ đầu, ta đã cảm nhận rõ sự chuyển mình của thiên nhiên khi mùa đông lạnh giá khép lại, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp và muôn loài sinh sôi nảy nở. Hình ảnh bướm lượn trên hoa, chim oanh ca hát, tiếng sáo vi vu… tất cả tạo nên một bản hòa tấu rộn ràng, làm cho cảnh vật như bừng tỉnh và tràn ngập niềm vui. Không chỉ dừng lại ở việc tả cảnh, tác giả còn khéo léo gửi gắm tâm trạng con người trước mùa xuân mới: tiếng đàn, điệu hát, nụ cười hồn nhiên hòa quyện cùng nhịp thở của đất trời, thể hiện sự thanh thản, hân hoan và niềm hạnh phúc căng tràn. Đặc biệt, hình ảnh so sánh “tình xuân ấm áp như hơi thở” đã cho thấy mối gắn bó thiêng liêng, gần gũi giữa con người và mùa xuân, đồng thời gợi nên sự luyến tiếc khi phải xa rời những ngày tháng tươi đẹp ấy. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên trong khoảnh khắc giao mùa, mà còn khơi dậy trong lòng ta tình yêu cuộc sống, niềm trân trọng đối với từng phút giây đẹp đẽ và niềm tin vào những điều tốt lành mà mùa xuân mang đến.

Đoạn văn 200 cảm nghĩ về bài thơ Đây, mùa xuân tới của Trần Đức Phổ (Mẫu 3)

Mùa xuân là nguồn cảm hứng bất tận trong thi ca, mang đến sự sống mới cho vạn vật và làm lòng người rộn ràng những cảm xúc tươi đẹp. Bài thơ “Đây màu xuân tới” của Trần Đức Phổ là một bức tranh xuân tràn đầy màu sắc, âm thanh và nhịp điệu thể hiện rõ niềm vui sự hân hoan của thiên nhiên và con người khi đón chào một mùa mới. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã vẽ lên một khung cảnh xuân sống động, đầy màu sắc: “Đã hết ngày đông, nắng đẹp trời/Trong vườn bướm lượn với hoa tươi”. Hình ảnh “đã hết ngày đông” mở ra một sự chuyển giao thời gian . Mùa đông lạnh lẽo đã khép lại nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp lan tỏa khắp nơi. Thiên nhiên như bừng tỉnh sau giấc ngủ đông dài. Xuân tới mọi vật như khoác lên mình bộ quần áo mới. Cây cối đâm trồi nảy lộc muôn hoa đua nở đằm thắm sắc xuân. Hình ảnh “bướm lượn với hoa tươi không chỉ mang tính tạo hình mà còn gợi lên một không gian yên bình tươi mới của mùa xuân. Những tia nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất, và hình ảnh những cánh bướm chập chờn bay lượn trên những cánh hoa tươi đã mở ra một không khí rộn ràng sức sống căng tràn của mùa xuân.  Không chỉ có màu sắc tươi thắm mùa xuân còn manh đến những âm thanh sống động: “Trên giàn thiên lý oanh đùa cợt/ Dưới gốc mai già sáo ỷ ơi”. Bức tranh mùa xuân không cỉ có họa mà còn có nhạc. Chim oanh hót líu lo trên giàn thiên lý những âm thanh trong trẻo rộn ràng như khúc nhạc vui tươi của thiên nhiên. Không gian mùa xuân không chỉ có tiếng chim mà còn lầ tiếng sáo vi vu dưới gốc mai già tạo nên một bản hòa âm đầy sức sống. Cảnh vật và âm thanh hào quyện vào nhau, làm cho bức tranh mùa xuân trở nên chân thực, gần gũi và đầy thi vị. Qua những hình ảnh ấy tác giả đã miêu tả thiên nhiên cũng như truyền tải cảm xúc hân hoan rạo rực cảu con người khi cào đón mùa xuân mới. Cảnh thiên nhiên màu xuân đã chạm tới những rung cảm nơi trái tim con người. Con người đón nhận mùa xuân với tâm hồn thanh thản, vui tươi. Tiếng đàn, tiếng hát vang lên hòa cùng bản nhạc của thiên nhiên tạo nên một không gian đầy chất thơ. Màu xuân không chỉ đến trong cảnh vật mà còn ngập tràn trong lòng người. Gió xuân thổi nhẹ, mang theo những hơi thở ấm áo của đất trời, làm rạng rỡ những nụ cười hồn nhiên. Hình ảnh “vọng môi cười” cho thấy niềm vui lan tỏa từ thiên nhiên đến con người khiến lòng người trở nên thư thái và phơi phới sắc xuân. Xuân về lòng người cũng hân hoan và hạnh phúc ngập tràn. Mùa xuân không chỉ là thời gian mà còn là biểu tượng cảu sự ấm áp tươi mới và hạnh phúc. Tác giả đxa so sánh tình xuân với hơi thở thể hiện sự gần gũi gắn bó sâu sắc giữa con người và màu xuân. Những cũng chính vì thế mà khi phải xa mùa xuân lòng người không khỏi cảm thấy tiếc nuối, nhớ thương. Hình ảnh này đã cho thấy rõ từng bước chuyển của thời gian, gợi lên sự triết lý về sự trân trọng những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc sống. Xuân đến rồi lại đi nhưng tình xuân vẫn mãi đọng lại trong tâm hồn của mỗi con người. Những cảm xúc bồi hồi, luyến tiếc chẳng nỡ xa xuân-người tình của mọi nhà. Gấp lại những trang thơ nhưng hình ảnh về mùa xuân vẫn in đậm trong lòng độc giả. Bài thơ là sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người cũng như những cảm xúc chan hòa hân hoan khi đón chào mùa xuân. Qua đó tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên và khơi dậy trong lòng người tình yêu thiên nhiên sự trân trọng những khoảnh khắc tươi đẹp trong cuộc sống và hơn hết là niềm tin vào những điều tốt đẹp mà màu xuân mang đến

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay