Đề bài: Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Anh chỉ sợ rổi trời sẽ mưa của Lưu Quang Vũ.
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.Bản nhạc ngày xưa, khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhấtDẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.
Riêng lòng anh, anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.( Lưu Quang Vũ, Thơ tình, NXB Văn học, 2022)
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
1. Mở đoạn: Nêu được vấn đề cần nghị luận
2. Thân đoạn:
– Tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ:
+ Khổ thơ 1,2: Lo âu, sợ hãi khi những cơn mưa chuyển mùa, những đổi thay của năm tháng đã gieo vào tâm hồn nhân vật trữ tình bao nỗi âu lo. Lời hứa của em, dấu chân của em, làn hương trên gối, ánh nắng của ngày, cây trái trong vườn…
+ Khổ thơ 3,4 : Tâm trạng vẫn lo sợ : “Những cơn mưa” sẽ cướp mất những ngày đẹp trời, cướp đi ánh sáng của cuộc tình đôi lứa, khiến con đường đi ngày càng trở nên khó khăn hơn. Những suy tư, lo lắng đó cứ theo ông vào giấc ngủ khiến ông chẳng thể nào ngủ tròn giấc được.
+ Khổ thơ 5,6: Các hình ảnh : Em, cây lá, đôi mắt, khu vườn, lá khô tan tác, gẫy cành rụng trái, áo em… Tất cả đều bị đặt trong sự bủa vây của mưa, thế nên tâm trạng âu lo chẳng bao giờ dứt.
– Chủ đề của bài thơ: Bài thơ là lời tâm tình của nhân vật trữ tình với người mình yêu trước những thay đổi của cuộc sống, hãy gìn giữ trân trọng tình yêu,trân trọng người mình yêu
– Đặc sắc ngôn ngữ thơ:
+ Nhịp điệu thơ chậm rãi, nhẹ nhàng. Giọng thơ trầm lắng, nhiều suy tư, trăn trở.
3. Kết đoạn: Đánh giá khái quát bài thơ, rút ra bài học.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Tác giả Lưu Quang Vũ không chỉ là một nhà viết kịch xuất sắc mà còn là một nhà thơ giàu cảm xúc, nhiều ưu tư, trăn trở về cuộc đời. Bài thơ Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa (in trong tập Bầy ong trong đêm sâu, 1993) là minh chứng tiêu biểu cho sự nghiệp sáng tác của nhà thơ. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh “mưa” xuất hiện như một biểu tượng ám ảnh. Mưa vốn là hiện tượng tự nhiên, nhưng qua con mắt nhạy cảm của nhà thơ, nó trở thành dự cảm về những đổi thay, mất mát. “Anh chỉ sợ trời mưa”, nỗi lo ấy không phải về cơn mưa thật ngoài kia, mà là về nỗi sợ mưa sẽ xóa nhòa đi tất cả: lời hứa, dấu chân, hương kỷ niệm và cả màu mắt của người thương. Đằng sau nỗi lo ấy là sự nhạy cảm, mong manh của một tâm hồn luôn sợ hãi sự lãng quên, sợ tình yêu không đủ sức chống chọi với dòng chảy vô thường của thời gian. Cơn mưa trong thơ Lưu Quang Vũ còn là phép thử của cuộc đời: “Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu”. Hết mưa to lại đến mưa dài dẳng, như những biến động bất trắc của kiếp người. Hình ảnh “mây đen”, “trời không xanh”, “lá khô tan tác bay”… gợi ra viễn cảnh u ám, báo hiệu điều chẳng lành. Trong không gian ấy, nhân vật trữ tình càng trở nên bất an, lo sợ. Đặc biệt, khi thốt lên “hạnh phúc con người mong manh mưa sa”, nhà thơ đã chạm đến nỗi lo sâu thẳm nhất: hạnh phúc của con người quá đỗi mỏng manh, dễ vỡ, dễ tan biến như giọt mưa. Tuy vậy, ẩn sau những khắc khoải ấy vẫn là một tấm lòng thủy chung, kiên định. Dẫu mưa có xóa nhòa bao kỷ niệm, nhân vật trữ tình vẫn khẳng định: “Riêng lòng anh, anh không quên đâu”. Chính lời khẳng định ấy cho thấy trong sự sợ hãi, vẫn bừng sáng một niềm tin, một sự níu giữ tha thiết đối với tình yêu và ký ức. Đến cuối bài, câu hỏi “Ngày mai chúng mình ra sao em ơi?” vang lên như một tiếng thở dài bất lực. Đó không chỉ là nỗi sợ riêng của Lưu Quang Vũ, mà còn là nỗi niềm chung của con người trước những đổi thay khôn lường của cuộc đời. Với ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc, hình ảnh thiên nhiên gần gũi mà gợi nhiều liên tưởng, Lưu Quang Vũ đã gửi gắm vào Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa tâm trạng bất an, lo lắng và cả nỗi khắc khoải nhân sinh sâu xa. Bài thơ mang đến cho người đọc một nỗi buồn man mác, khiến ta đồng cảm với tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ, và cũng để tự soi lại chính mình trước những đổi thay không ngừng của cuộc sống.
