Viết đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau

Đề bài: Anh/ chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau

NHỮNG VÙNG TRỜI KHÁC NHAU (trích)

(Nguyễn Minh Châu)

Tóm tắt bối cảnh: Lê và Sơn là pháo thủ trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Lần đầu gặp gỡ, Lê không có thiện cảm với Sơn – một công tử Hà Nội trắng trẻo. Sau ba năm, những ấn tượng đầu tiên về Sơn đã thay đổi. Lê và Sơn trở thành đôi bạn thân. Họ cùng về Nghệ An đóng quân cạnh làng của Lê. Trong một trận chiến đấu, Sơn bị thương nặng phải vào Quân y viện. Khi Sơn trở lại đơn vị, anh được phân công tiếp tục ở lại Nghệ An, còn Lê được điều động ra Hà Nội. Phần văn bản sau kể về cảnh hai người bạn chia tay để chuyển đến chiến đấu ở những vùng trời khác nhau.

Một đêm, Lê và Sơn đứng bên nhau rất lâu trên cái gò đất xung quanh ì ầm tiếng sấm và tiếng nước lũ đổ về. Trước mặt hai người chi huy, những pháo thủ của đại đội pháo cũ gặp nhau trên mảnh đất miền Tây Quảng Bình đang từ biệt nhau. Đại đội pháo của họ như một gốc cây đã lớn, nhựa cây ứ đầy tỏa ra thành hai nhánh.

Đại đội của Lê đã dàn xe pháo sẵn sàng trên mặt đê theo đội hình hành quân.

Lê ngừng lên ngắm một lần cuối vùng trời quê hương mình, nói với Sơn:

– Mấy hôm nay ngày nào chúng cũng cho máy bay trinh sát…

– Cậu cứ yên tâm. Chúng mình sẽ bảo vệ cái đập nước và vùng trời quê hương của cậu bằng mọi giá…

– Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!

Sau ba năm sống với nhau từ ngày hai người còn ngồi trên hai chiếc ghế sắt của một khẩu 37 cũ kỹ, lần này Lê và Sơn mỗi người nhận một nhiệm vụ. Họ chia nhau tấm giát nằm, vài tấm ảo sặc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu. Tận trong những ý nghĩ sâu kín nhất của Lê, anh đã coi Sơn như một đồng chí thân thiết nhất trong đời lính – “Đi nhá!”. Họ bắt tay nhau, từ biệt nhau chỉ có hai tiếng ấy.

Lê bắt đầu một cuộc hành quân dài. Những thùng xe chất đầy đồ đạc. Bên những nòng pháo chênh chếch chĩa lên trời lại bày ra trước mắt thiên hạ cả cuộc sống bình thường của con nhà lính. Hãy nhìn những người chiến sĩ cao xạ ngồi ngất ngưởng hai bên thành xe; có một trăm người lính thì có một trăm cuộc đời và vừng trời quê khác nhau. Họ đi qua cầu Bùng, cầu Hồ, Hàm Rồng và Nam Định, Phủ Lý, để lại phía sau rất xa những đèo Ngang, Quán Hàu(1), Bãi Hà… Những vùng trời họ đã để lại một nửa tâm hồn ở đấy.

[…] Thế là hôm nay Lê đã đứng dưới bầu trời Hà Nội, cạnh những người đồng đội mới và cũ. Trời gần sáng. Sau lưng Lê, Thủ đô đầy tiếng động như một cái tổ ong vừa thức giấc. Lê tựa lưng vào vách ụ pháo và nhớ lại giấc mơ vừa qua(2): Phải rồi, Sơn có ra ngoài này đâu? Sơn đang chiến đấu trong vùng trời quê hương của Lê. Ngày nào hai người mới từ biệt nhau trên gò đất trận địa của đại đội Sơn, những ụ pháo ở đấy đắp bằng phù sa sộng Lam vàng tươi như nghệ, giữa một bãi sông trồng toàn lạc.

Đất phù sa sông Hồng truyền(1) sang người Lê một cảm giác mát lạnh – “Như thế là mình đã đứng ở đây – Lê chợt nghĩ một cách thú vị – bên cạnh Hà Nội, cái thành phố Thủ đô mà Sơn từng thân thuộc từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố”.

(Nguyễn Minh Châu, Tuyển tập truyện ngắn hay nhất của Nguyễn Minh Châu, NXB Văn học, 2022, tr.33-35)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau 

+ Phân tích được những sắc thái tinh cảm của Lê dành cho Sơn qua những bằng chứng lấy từ văn bản đọc hiểu

– Tin tưởng, yên tâm: tin vào việc Sơn giúp mình bảo vệ vùng trời quê hương rất tin, rất tin cậu.

– Gắn bó, quý trọng: chia sẻ trong khó khăn chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn, luôn nghĩ đến bạn mơ gặp lại Sơn, coi Sơn như một đồng chí thân thiết nhất trong đời lính,…

– Thấu hiểu, đồng cảm: cảm nhận được tình yêu của Sơn dành cho Hà Nội với từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố.

+ Đánh giá được tình cảm của Lê dành cho Sơn: Tình bạn, tình đồng đội chân thành và sâu sắc; ngòi bút miêu tả tinh tế, chân thực, giọng văn đậm chất trữ tình…

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau (Mẫu 1)

Tình cảm mà Lê dành cho Sơn trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau của Nguyễn Minh Châu là biểu hiện đẹp đẽ của tình bạn và tình đồng đội được hun đúc giữa bom đạn chiến tranh. Từ chỗ không ưa một “cậu công tử Hà Nội” trắng trẻo, sau ba năm kề vai sát cánh, Lê đã dành cho Sơn một sự tin tưởng tuyệt đối. Trong giây phút chia tay trước khi mỗi người nhận một nhiệm vụ ở “những vùng trời khác nhau”, Lê chân thành nói: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!”. Niềm tin ấy không chỉ là lời gửi gắm một trách nhiệm mà còn là lời trao trọn quê hương, ký ức và máu thịt cho người bạn thân nhất. Tình cảm ấy còn thể hiện ở sự gắn bó thầm lặng khi họ “chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn”, những vật dụng mộc mạc nhưng chứa đựng biết bao gian lao đã cùng nhau trải qua. Khi rời xa đồng đội, Lê vẫn luôn hướng về Sơn: trong giấc mơ, trong nỗi nhớ và cả khi đứng dưới bầu trời Hà Nội, nơi Sơn từng gắn bó “từng gốc cây, từng mảnh tường”. Chính sự đồng cảm sâu sắc ấy cho thấy Lê không chỉ hiểu Sơn mà còn yêu quý bạn bằng một thứ tình cảm chân thành, lặng lẽ mà bền bỉ. Với giọng văn trữ tình, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa một tình bạn lính đẹp đẽ: giản dị mà sâu nặng, không phô trương nhưng sáng lên giữa khói lửa chiến tranh, để lại xúc cảm bền lâu trong lòng người đọc.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong tác phẩm Những vùng trời khác nhau (Mẫu 2)

Tình cảm mà Lê dành cho Sơn trong đoạn trích “Những vùng trời khác nhau” của Nguyễn Minh Châu là một tình bạn, tình đồng đội chân thành, sâu sắc và đầy xúc động. Qua ba năm cùng chiến đấu, từ chỗ không có thiện cảm, Lê đã tin tưởng tuyệt đối vào Sơn. Trong lúc chia tay, Lê không ngần ngại bày tỏ: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!” – lời khẳng định ấy không chỉ là sự yên tâm mà còn là niềm tin gửi gắm cả quê hương cho người bạn đồng chí. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ chia nhau những vật dụng giản dị: “tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn” – biểu tượng cho sự sẻ chia gian khổ, gắn bó không lời. Dù đã đi xa, trong giấc mơ và suy nghĩ, Lê vẫn luôn nghĩ tới Sơn, coi anh là “đồng chí thân thiết nhất trong đời lính”. Khi đứng dưới bầu trời Hà Nội, Lê thấu hiểu và đồng cảm với tình yêu Sơn dành cho Thủ đô: “từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố”. Với ngòi bút tinh tế, giọng văn giàu chất trữ tình, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa một tình bạn đẹp, đầy nhân văn giữa khói lửa chiến tranh, để lại ấn tượng sâu lắng trong lòng người đọc.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay