Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ

Đề bài: Viết đoạn văn cảm nhận của anh/chị về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ

Anh nhớ không những con đường quê ta.

Thân thương từ thuở nhỏ?

Bao năm tháng đi về trên ngõ

Bao hoàng hôn rậm rịch bước chân trâu

Đường lập loè đom đóm bay cao

Ta ghé cửa nhà nhau xin lửa

Nghe hoa súng bờ ao se sẽ nở

Da diết lòng hương địu tự vưòn cau..

 

Xưa xóm nghèo mái rạ chen nhau

Gồ ghề lối hẹp

Hun hút bờ tre gió rét

Mưa dầm lầy lội bùn trơn

Bà lưng còng chống gậy bước run

Còm cõi vai gầy gánh nặng

Sương trắng mùa đông ngõ vắng

Quét hoài không hết lá khô..

 

Ôi những con đường hẹp ngày xưa

Cùng ruộng nhỏ ao con bó luôn tầm mắt

Khiến lòng người nhiều khi cũng chật…

Ta dựng ngày mai rộng biển lúa vàng

Bước đi dài đường phải thênh thang

Vui mở với đời ta như trời rộng. (…]

Những con đường, Lưu Quang Vũ

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ

1. Mở đoạn

  • Giới thiệu tác giả Lưu Quang Vũ và bài thơ Những con đường.

  • Khái quát cảm xúc chung: bài thơ gợi lại hình ảnh con đường quê gắn bó với tuổi thơ, từ đó mở ra suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và khát vọng đổi thay của con người.

2. Thân đoạn

a. Cảm nhận về con đường quê trong kí ức tuổi thơ

  • Con đường hiện lên thân thương, gần gũi, gắn với sinh hoạt đời thường: đi về trên ngõ, bước chân trâu, đom đóm lập lòe, xin lửa nhà nhau.

  • Không gian làng quê yên bình, thơ mộng với hoa súng, vườn cau, hương vị quê nhà.

  • Con đường là nơi lưu giữ những kỉ niệm trong trẻo, ấm áp của tuổi thơ.

b. Cảm nhận về hiện thực khó khăn của làng quê xưa

  • Con đường chật hẹp, gồ ghề, lầy lội, gợi cuộc sống nghèo khó, vất vả.

  • Hình ảnh người bà lưng còng, vai gầy gánh nặng thể hiện sự lam lũ, nhọc nhằn của người nông dân.

  • Con đường không chỉ chật về không gian mà còn “bó tầm mắt”, gợi sự tù túng, hạn hẹp trong cuộc sống.

c. Khát vọng đổi thay và ý nghĩa biểu tượng của con đường

  • Từ con đường hẹp ngày xưa, con người hướng tới con đường mới rộng mở, thênh thang.

  • Con đường trở thành biểu tượng cho ước mơ vươn lên, cho tương lai tươi sáng, cho sự đổi mới của quê hương và đất nước.

  • Thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin vào cuộc sống và con người.

3. Kết đoạn

  • Khẳng định giá trị nội dung và cảm xúc của bài thơ.

  • Nêu ấn tượng cá nhân: bài thơ giúp người đọc thêm yêu quê hương, trân trọng quá khứ và tin tưởng vào ngày mai.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ (Mẫu 1)

Bài thơ Những con đường của Lưu Quang Vũ là một khúc hoài niệm thấm đẫm yêu thương về quê hương, đồng thời gửi gắm những suy tư sâu sắc của nhà thơ về quá khứ, hiện tại và khát vọng hướng tới tương lai của đất nước. Ngay từ những dòng thơ mở đầu, lời gọi “Anh nhớ không những con đường quê ta” vang lên như một tiếng hỏi đầy ân tình, gợi lại những con đường làng thân thuộc đã gắn bó với tuổi thơ của biết bao con người. Đó là con đường của “hoàng hôn rậm rịch bước chân trâu”, của ánh “đom đóm lập lòe”, của những buổi ghé cửa xin lửa, của hương cau, hoa súng dịu dàng nơi bờ ao. Con đường hiện lên không chỉ bằng hình ảnh mà còn bằng cảm xúc, trở thành không gian lưu giữ ký ức trong trẻo, ấm áp của một làng quê yên bình. Nhưng những con đường ấy cũng mang theo dấu vết của một thời gian khó. Lưu Quang Vũ không né tránh hiện thực nghèo nàn, lam lũ của làng quê trong chiến tranh với “mái rạ chen nhau”, “lối hẹp gồ ghề”, “mưa dầm lầy lội bùn trơn”. Hình ảnh bà lưng còng, vai gầy gánh nặng giữa sương trắng mùa đông gợi lên bao nhọc nhằn, cơ cực của người dân quê. Con đường hẹp không chỉ bó hẹp tầm mắt mà còn khiến “lòng người nhiều khi cũng chật”, phản ánh những giới hạn, tù túng của một đời sống nghèo khó kéo dài. Qua đó, nhà thơ bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc trước số phận con người và làng quê Việt Nam trong những năm tháng gian lao. Từ ký ức và hiện thực ấy, bài thơ mở ra một khát vọng đổi thay mạnh mẽ. Lưu Quang Vũ mơ về “ngày mai rộng biển lúa vàng”, về những con đường “thênh thang”, nơi con người được “vui mở với đời” như bầu trời rộng lớn. Con đường giờ đây không chỉ là lối đi của làng quê mà trở thành biểu tượng cho con đường phát triển của đất nước, cho niềm tin vào tương lai tươi sáng sau chiến tranh. Bài thơ vì thế mang ý nghĩa vượt lên trên hoài niệm cá nhân, trở thành tiếng nói chung của một thế hệ khao khát xây dựng cuộc sống mới. Với giọng thơ chân thành, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Những con đường đã khắc sâu trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết và ý thức trách nhiệm của mỗi con người trước vận mệnh chung. Bài thơ nhắc nhở rằng từ những con đường nhỏ bé của làng quê, dân tộc Việt Nam đã và đang bước đi trên con đường lớn của tương lai, bằng sự đoàn kết, sẻ chia và niềm tin bền bỉ vào ngày mai.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về bài thơ Những con đường của nhà thơ Lưu Quang Vũ (Mẫu 2)

Bài thơ Những con đường của Lưu Quang Vũ ra đời trong không khí sôi nổi của đất nước những năm vừa xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa, vừa hướng về cuộc kháng chiến giải phóng miền Nam. Trong dòng chảy chung ấy, hình ảnh con đường trở thành nguồn cảm hứng giàu ý nghĩa, gắn liền với ký ức tuổi thơ, với làng quê thân thuộc và với bước đi của cả dân tộc trên con đường lịch sử. Bằng giọng thơ chân thành, tha thiết và hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Lưu Quang Vũ đã thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương, đất nước cùng niềm tin vào sức mạnh đoàn kết của nhân dân qua bài thơ Những con đường. Trước hết, con đường trong bài thơ hiện lên như một miền ký ức thân thương của tuổi thơ. Đó là con đường nhỏ nơi “bao năm tháng đi về trên ngõ”, nơi in dấu những buổi hoàng hôn có “bước chân trâu”, ánh đom đóm lập lòe, hương cau, hương súng dịu dàng. Những hình ảnh giản dị, quen thuộc ấy gợi lên một làng quê yên bình, ấm áp tình người, nơi con đường không chỉ là lối đi mà còn là chứng nhân của bao kỷ niệm trong trẻo, hồn nhiên của thời thơ ấu. Tuy nhiên, con đường quê xưa cũng gắn liền với những khó khăn, vất vả của đời sống nghèo khó. Đường hẹp, lầy lội trong mưa rét, hun hút gió mùa, gợi ra không gian chật chội cả về vật chất lẫn tầm nhìn. Nổi bật trong bức tranh ấy là hình ảnh người bà lưng còng, vai gầy, chống gậy bước đi run rẩy. Hình ảnh bà không chỉ gợi thương cảm mà còn là biểu tượng cho sự tần tảo, nhẫn nại của người phụ nữ Việt Nam, âm thầm gánh vác bao nhọc nhằn để nuôi dưỡng các thế hệ trưởng thành. Từ con đường cũ chật hẹp, bài thơ chuyển sang hình ảnh con đường mới đang được mở ra trong khí thế tập thể rộn ràng. Người dân vui vẻ san bờ, lấp ao, góp vườn, góp ngõ để làm nên con đường chung “trăm người đi tấp nập”. Lợi ích cá nhân hòa vào lợi ích cộng đồng, tạo nên sức mạnh đoàn kết lớn lao. Con đường mới không chỉ mở rộng không gian làng quê mà còn mở rộng tầm nhìn, mở ra tương lai tươi sáng cho cuộc sống và cho đất nước. Ở cuối bài thơ, con đường làng đã vươn mình thành con đường đất nước, nối liền “vạn nẻo”, ngày đêm xe ra tiền tuyến. Qua đó, Những con đường không chỉ là bài thơ về quê hương mà còn là bản anh hùng ca về tinh thần chung sức, chung lòng của nhân dân Việt Nam trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay