Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của anh/chị về hình ảnh người mẹ trong khổ thơ 2,3 trích Nhớ mẹ và làng quan họ.
Nghe quan họ đêm rằm anh bật khóc
Lời chênh vênh uốn lượn mái chùa
Vịn câu hát anh lần về cội gốc
Chợt thấy mình có lỗi với làng xưa…
Bao mưa nắng đời anh chưa hiểu hết
Giờ xót xa thương mẹ nhớ làng
Mẹ cho của hồi môn là câu hát
Để con rời quê kiểng(1) có hành trang
Mẹ thường bảo làng ta giàu cổ tích
Có bà tiên ông bụt giúp người
Nhưng mẹ vẫn một đời áo rách
Cố giữ lành câu quan họ thôi…(Trích Nhớ mẹ và làng quan họ, Trương Nam Hương, Thơ Việt Nam thế kỉ XX, NXB Giáo Dục, 2004, tr.129)

Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của anh/chị về hình ảnh người mẹ trong khổ thơ 2,3 trích Nhớ mẹ và làng quan họ (mẫu 1)
Hai khổ thơ trích bài Nhớ mẹ và làng quan họ của Trương Nam Hương đã để lại ấn tượng sâu sắc về hình ảnh người mẹ tần tảo, giàu yêu thương và thấm đẫm giá trị văn hóa truyền thống. Mẹ hiện lên trước hết trong nỗi xót xa, ân hận của người con khi “bao mưa nắng đời anh chưa hiểu hết”, để rồi đến lúc trưởng thành mới thấm thía những nhọc nhằn mẹ đã trải qua. Cuộc đời mẹ gắn với sự lam lũ, thiếu thốn, “một đời áo rách”, nhưng trong gian khó ấy, mẹ vẫn âm thầm hy sinh vì con. Điều cảm động hơn cả là mẹ không trao cho con của cải vật chất mà “cho của hồi môn là câu hát” – những làn điệu quan họ đậm hồn quê, trở thành hành trang tinh thần nâng đỡ con người xa xứ. Dẫu nghèo khó, mẹ vẫn “cố giữ lành câu quan họ”, giữ gìn vẻ đẹp văn hóa làng quê như một niềm tin thiêng liêng. Qua hình ảnh người mẹ, tác giả bộc lộ tình cảm biết ơn, trân trọng và ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: lặng lẽ, bền bỉ, hy sinh mà giàu giá trị tinh thần.
Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của anh/chị về hình ảnh người mẹ trong khổ thơ 2,3 trích Nhớ mẹ và làng quan họ (mẫu 2)
Trong hai khổ thơ 2 và 3 của bài Nhớ mẹ và làng quan họ, hình ảnh người mẹ hiện lên bình dị mà xúc động, gợi nhiều suy ngẫm về tình mẫu tử và cội nguồn văn hóa. Mẹ là người đã trải qua “bao mưa nắng” của đời người, những vất vả mà người con khi trưởng thành mới dần thấu hiểu và xót xa. Cuộc sống nghèo khó in dấu rõ nét qua hình ảnh “một đời áo rách”, cho thấy sự lam lũ, tần tảo của người mẹ nơi làng quê quan họ. Tuy nhiên, vượt lên trên những thiếu thốn vật chất, mẹ vẫn dành cho con tình yêu thương sâu nặng bằng cách trao tặng “của hồi môn là câu hát”. Những làn điệu quan họ không chỉ là ký ức quê hương mà còn là hành trang tinh thần theo con suốt hành trình đời người. Dù tin vào những câu chuyện cổ tích tốt đẹp, mẹ vẫn lặng lẽ gánh chịu gian truân để “giữ lành câu quan họ”. Từ đó, hình ảnh người mẹ hiện lên như biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và là người gìn giữ hồn cốt văn hóa dân tộc, khiến người đọc không khỏi cảm phục và biết ơn.
