Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích nỗi nhớ quê hương của nhân vật trữ tình trong đoạn trích Quê hương.
[…]
Quê hương quê hương
con đường gạch nghiêng
cổng tò vò gạch cuốn
tiếng cổng gỗ đóng đêm khuya nặng nhọc
bức bối
tôi bỏ làng ra điBỏ lại cây đa đầu làng, cây bàng sân đình, cây thị vườn đền,
cây sến còng ngoài rừng ngập nắng
tôi bỏ con trâu đứng giữa sá cày nặng nhọc
bỏ cả cánh diều chao đao chấp chới
ra phố phường
tôi vẫn nhớ góc sân nhà mưa dầm rêu mốc
nhớ mái ngói mèo xô mưa dột
nhớ dây phơi mẹ tôi áo rách
nhớ góc phản cha ngồi, chiếc điếu bát lặng yên
tiếng con thạch sùng trên mái nhà đêm đêm lạnh sắc[…]
(Trích Quê hương, Tuyển tập Thơ Vũ Từ Trang, NXB Hội Nhà văn, 2021)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích nỗi nhớ quê hương của nhân vật trữ tình trong đoạn trích Quê hương (mẫu 1)
Đoạn trích Quê hương của Vũ Từ Trang đã thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết, sâu lắng của nhân vật trữ tình sau khi rời làng ra đi. Ngay từ những câu thơ đầu, quê hương hiện lên qua những hình ảnh rất đỗi quen thuộc: “con đường gạch nghiêng”, “cổng tò vò gạch cuốn”, “tiếng cổng gỗ đóng đêm khuya nặng nhọc”. Đó là không gian làng quê cổ kính, bình dị, gắn bó mật thiết với ký ức tuổi thơ. Dù ra đi trong cảm giác “bức bối”, nhân vật trữ tình vẫn mang theo trong tâm trí nỗi nhớ khôn nguôi về quê nhà. Hàng loạt hình ảnh được liệt kê: cây đa, cây bàng, cây thị, con trâu, cánh diều… cho thấy sự gắn bó sâu sắc với thiên nhiên và cuộc sống lao động nơi làng quê. Đặc biệt, nỗi nhớ còn hướng về mái ấm gia đình với những chi tiết rất nhỏ: “dây phơi mẹ tôi áo rách”, “góc phản cha ngồi”, “chiếc điếu bát lặng yên”. Những hình ảnh bình dị ấy gợi lên một quá khứ êm đềm, chan chứa yêu thương. Qua đó, đoạn thơ khắc sâu nỗi nhớ quê hương như một phần máu thịt không thể phai mờ trong tâm hồn con người.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích nỗi nhớ quê hương của nhân vật trữ tình trong đoạn trích Quê hương (mẫu 2)
Trong đoạn trích Quê hương, nỗi nhớ quê hương của nhân vật trữ tình được khắc họa bằng những hình ảnh cụ thể, giàu sức gợi. Quê nhà hiện lên trước hết là không gian làng quê xưa cũ với “con đường gạch nghiêng”, “cổng tò vò gạch cuốn”, âm thanh “tiếng cổng gỗ đóng đêm khuya nặng nhọc”, gợi cảm giác thân quen, trầm lắng. Dù phải “bỏ làng ra đi” trong sự ngột ngạt, nhân vật trữ tình vẫn không thể tách rời khỏi ký ức quê hương. Những hình ảnh thiên nhiên và sinh hoạt quen thuộc như cây đa đầu làng, con trâu giữa sá cày, cánh diều chao chấp… được nhắc lại đầy tiếc nuối, cho thấy sự gắn bó sâu nặng với cuộc sống làng quê. Nỗi nhớ ấy càng trở nên thấm thía khi hướng về gia đình, về những điều nhỏ bé nhưng thiêng liêng: góc sân rêu mốc, mái ngói dột mưa, áo rách của mẹ, chỗ ngồi quen thuộc của cha. Từ đó, có thể thấy nỗi nhớ quê hương không chỉ là nỗi nhớ không gian mà còn là nỗi nhớ thời gian, nhớ những người thân yêu và một quá khứ bình yên đã in dấu sâu đậm trong tâm hồn nhân vật trữ tình.
