Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm xúc của bản thân sau khi đọc xong bài thơ Cho em từng ngày bình yên của Y Phương
CHO EM TỪNG NGÀY BÌNH YÊN – Y Phương
Ở đấy
có trái tim bình yên đang đập
trong ngực một ngườiở đấy
có một người
đang bình yên ngủ say trong một căn nhàở đấy
có một căn nhà
đang bình yên nổi lửa trong một khu rừngở đấy
có một khu rừng
bao nhiêu lá bấy nhiêu tình yêu
bình yên anh dành cho emtình yêu anh dành cho em
bình yên vẹn nguyên
óng ánh nắng từng ngày
từng ngày từng ngày bình yên…
chưa bao giờ thấm mệt.Nguồn: Báo Nhân dân số Tết 2011
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm xúc của bản thân sau khi đọc xong bài thơ Cho em từng ngày bình yên của Y Phương
Mở đoạn: Dẫn dắt, nêu ấn tượng, cảm xúc ban đầu về bài thơ.
Thân đoạn
– Trình bày ấn tượng về nội dung của bài thơ (Đối tượng trữ tình “mùa thu đầu tiên” hiện lên có đặc điểm như thế nào? Có những nét gì đặc sắc? => qua đó, nhân vật trữ tình đã bày tỏ tình cảm cảm xúc như thế nào?)
– Trình bày ấn tượng về những nét đặc sắc nghệ thuật (thể thơ, hình ảnh, cách sử dụng từ ngữ, giọng thơ…)
Kết đoạn: Ý nghĩa của bài đối với bản thân.

Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm xúc của bản thân sau khi đọc xong bài thơ Cho em từng ngày bình yên của Y Phương
Sau khi đọc xong bài thơ Cho em từng ngày bình yên của Y Phương, em cảm nhận được một dòng chảy cảm xúc nhẹ nhàng, trong trẻo như hơi thở của cuộc sống. Ngay từ nhan đề, tác phẩm đã gợi lên một ước muốn giản dị mà sâu xa: trao tặng cho người mình yêu thương những ngày tháng bình yên. Cái hay của bài thơ không chỉ nằm ở cách xây dựng hình thức lạ, không dấu câu, không viết hoa mà còn ở mạch cảm xúc liền mạch, tuôn trào, như tiếng lòng tha thiết của một trái tim đang yêu. Sự bình yên trong bài thơ hiện ra từ những điều nhỏ bé: nhịp đập của trái tim, mái nhà ấm áp, khu rừng xanh thẳm… Từng chi tiết đều khiến em thấy lòng mình lắng lại, nhận ra hạnh phúc đôi khi chẳng cần gì lớn lao, chỉ cần một sự hiện diện đủ đầy của tình yêu thương. Điệp ngữ “ở đấy” và “bình yên” được lặp đi lặp lại như những nốt nhạc ngân dài, gợi cho em cảm giác an lành, miên man. Đặc biệt, hình ảnh so sánh “rừng bao nhiêu lá” như một lời thề thủy chung, cho thấy tình yêu của anh dành cho em mãnh liệt mà vẫn dịu dàng. Đọc bài thơ, em thấy bình yên cũng chính là cội nguồn của hạnh phúc, là món quà đẹp nhất mà con người có thể trao tặng cho nhau. Có lẽ vì thế, khép lại những vần thơ, trong em vẫn ngân vang một niềm tin: tình yêu chân thành, giản dị sẽ luôn đem đến sự bình yên vĩnh hằng cho tâm hồn.
