Đề bài: Viết đoạn văn khoảng 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Ngày xuân của tác giả Anh Thơ
NGÀY XUÂN
Trời hơi lạnh và nắng vàng hơi hửng
Lúa xanh đồng rợn sóng tận chân mây
Vài con én liệng ngang trời lơ lửng,
Từng lũ cò phấp phới đậu rồi bay.
Dọc đường cỏ ven sông cùng trẩy hội,
Những bà già lần hạt nhẩm cầu kinh,
Lũ con gái rộn ràng cười nói, nói
Khoe hàm răng đen nhánh, mắt đa tình.
Cùng mấy cậu áo là, quần lụa mới
Tập lê giầy như tập nhấc chân đi.
Trong khi gió ngang đường tung phấp phới
Giải yếm đào cùng với giải khăn thi.
( Anh Thơ, Tuyển tập Anh Thơ, NXB Hội nhà văn, 1986, tr.97).
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Ngày xuân của tác giả Anh Thơ
* Về nôi dung:
– Bài thơ là bức tranh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống, đậm đà bản sắc văn hóa truyền thống làng quê Bắc Bộ những ngày đầu năm mới; gửi gắm tình cảm gắn bó thiết tha của nhà thơ với thiên nhiên, với con người và quê hương, đất nước.
+ Thiên nhiên: sống động đầy màu sắc, âm thanh, hương thơm (trời hơi lạnh, nắng hơi ửng, lúa xanh đồng, én liệng ngang trời, có phấp phới đậu rồi bay,…)
+ Con người: tươi vui, hạnh phúc, yêu đời (những bà già lần hạt nhẩm cầu kinh; những cô con gái cười nói, khoe răng đen nhánh, mắt đa tình; những cậu áo là, quần lụa mới, tập lê giầy…); sống hòa hợp với thiên nhiên, nhịp sống chậm rãi, biết vui chơi, tận hưởng trong mùa xuân (trẩy hội, đi lễ…)
– Nhân vật trữ tình: tinh tế, nhạy cảm, rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên và con người trong mùa xuân. Qua đó thể hiện tình cảm yêu mến trân trọng vẻ đẹp cảnh quê và nét đẹp văn hóa truyền thống dân tộc.
– Chủ đề, thông điệp:
Vẻ đẹp tươi mới, đầy sức sống của thiên nhiên và con người trong mùa xuân; tình yêu và sự trân trọng vẻ đẹp văn hóa truyền thống cùng nét đẹp mộc mạc, bình dị của con người.
Về nghệ thuật:
– Bức tranh ngày xuân được gợi tả qua hệ thống hình ảnh gợi cảm, đặc trưng cho cảnh sắc mùa xuân làng quê Bắc Bộ; mạch thơ uyển chuyển, tự nhiên; ngôn từ giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh; các biện pháp tu từ đặc sắc (nhân hóa, liệt kê…); vận dụng sáng tạo thể thơ tám chữ; cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt…
– Bài thơ có nhiều nét mới mẻ, hấp dẫn (so với các bài thơ cùng đề tài, các bài thơ trong thơ ca truyền thống).

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Ngày xuân của tác giả Anh Thơ (Mẫu 1)
Bài thơ Ngày xuân của Anh Thơ gợi lên trong em những rung cảm dịu dàng, trong trẻo về vẻ đẹp của làng quê Bắc Bộ khi mùa xuân về. Ngay từ những câu thơ đầu, bức tranh thiên nhiên hiện ra thật êm đềm mà giàu sức sống: cái “hơi lạnh” còn sót lại của mùa đông hòa cùng “nắng vàng hơi hửng”, sắc xanh mênh mông của đồng lúa, cánh én liệng lơ lửng và đàn cò phấp phới giữa không gian rộng mở. Tất cả tạo nên một khung cảnh vừa quen thuộc, gần gũi, vừa tươi mới, rộn ràng, khiến em cảm nhận rõ nhịp thở của mùa xuân đang lan tỏa khắp thôn quê. Thiên nhiên trong thơ Anh Thơ không tĩnh tại mà luôn vận động nhẹ nhàng, êm ái, mang vẻ đẹp thanh bình, trù phú, gợi niềm tin vào cuộc sống no đủ, yên vui. Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc, bài thơ còn làm em ấn tượng bởi bức tranh sinh hoạt của con người trong ngày hội đầu xuân. Hình ảnh những bà già lần hạt cầu kinh, những cô gái rộn ràng cười nói, khoe hàm răng đen nhánh, ánh mắt đa tình, hay những chàng trai vụng về trong bộ quần áo mới… tất cả đều toát lên vẻ đẹp mộc mạc, hồn nhiên và đầy sức sống. Không khí trẩy hội hiện lên thật đông vui, ấm áp, chan chứa niềm hạnh phúc. Con người hòa vào thiên nhiên, thiên nhiên cũng như cùng con người “trẩy hội”, làm cho bức tranh xuân thêm rộn ràng mà vẫn rất đỗi bình dị. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp của những phong tục truyền thống và nếp sống chân chất của người dân quê xưa. Với giọng thơ nhẹ nhàng, giàu nhạc điệu, ngôn ngữ trong sáng và hình ảnh giàu sức gợi, Ngày xuân không chỉ là bức tranh thiên nhiên – con người ngày hội mà còn là nơi gửi gắm tình yêu tha thiết của Anh Thơ đối với quê hương. Đọc bài thơ, em không chỉ thấy một mùa xuân của cảnh vật mà còn cảm nhận được mùa xuân trong lòng người, một mùa xuân của yêu thương, gắn bó và khát vọng sống. Chính điều đó đã khiến bài thơ để lại trong em những dư âm sâu lắng và đẹp đẽ.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Ngày xuân của tác giả Anh Thơ (Mẫu 2)
Bài thơ Ngày xuân của Anh Thơ mang đến cho người đọc một bức tranh mùa xuân nơi thôn quê Bắc Bộ vừa tươi sáng, rộn ràng, vừa thấm đẫm vẻ đẹp bình dị và giàu sức gợi. Không sử dụng những hình ảnh cầu kỳ hay cảm xúc mãnh liệt, bài thơ chinh phục lòng người bằng giọng điệu nhẹ nhàng, tinh tế và cái nhìn đầy yêu thương đối với cảnh vật, con người trong một ngày xuân quen thuộc. Ngay từ những câu thơ đầu, mùa xuân đã hiện lên thật trong trẻo với “trời hơi lạnh”, “nắng vàng hơi hửng” – cái lạnh dịu và ánh nắng nhẹ đủ làm lòng người xao xuyến. Cánh đồng lúa xanh “rợn sóng tận chân mây” gợi nên sức sống mênh mang của thiên nhiên, còn cánh én, cánh cò chao liệng làm bức tranh xuân thêm sinh động, giàu nhịp điệu. Sang khổ thơ thứ hai, mùa xuân không chỉ có cảnh mà còn có người. Không khí hội xuân lan tỏa trên từng nẻo đường ven sông, nơi “những bà già lần hạt nhẩm cầu kinh” với niềm tin mộc mạc, thành kính, còn “lũ con gái rộn ràng cười nói” khoe vẻ đẹp duyên dáng, tươi trẻ. Hình ảnh “hàm răng đen nhánh, mắt đa tình” gợi lên nét đẹp rất riêng của người con gái xưa, vừa e ấp, vừa hồn nhiên, làm nổi bật phong vị làng quê truyền thống. Đến khổ thơ cuối, không khí xuân càng trở nên vui tươi, rộn ràng hơn với hình ảnh những chàng trai trong áo là, quần lụa mới, vụng về “tập lê giầy” trong niềm háo hức của ngày hội. Gió xuân tung bay “giải yếm đào”, “giải khăn thi” như góp thêm sắc màu, chuyển động cho bức tranh ngày xuân thêm mềm mại và duyên dáng. Qua Ngày xuân, Anh Thơ không chỉ tái hiện một ngày xuân đẹp đẽ nơi thôn quê mà còn gửi gắm tình yêu tha thiết đối với cuộc sống bình dị, con người lao động và những giá trị văn hóa truyền thống. Bài thơ để lại trong em cảm giác yên bình, ấm áp, khiến ta thêm trân trọng vẻ đẹp giản đơn mà bền lâu của làng quê Việt Nam mỗi độ xuân về.
