Viết đoạn văn 200 chữ làm rõ đặc điểm về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong văn bản Đò Lèn

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 từ) làm rõ đặc điểm về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong văn bản Đò Lèn.

Thuở nhỏ tôi ra ra cống Na câu cá

Níu váy bà đi chợ Bình Lâm

 Bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật

Và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

 

Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị

Chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng

Mùi hệ trắng quyện khói trầm thơm lắm

Điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng

 Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế

Bà mò cua xúc tép ở đồng Quan

Bà đi gánh chè xanh Ba Trại

Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn.

Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại

dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi

khi tôi biết thương bà thì đã muộn

bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!

(Trích Đò Lèn – Nguyễn Duy)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ làm rõ đặc điểm về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong văn bản Đò Lèn

Xác định được hệ thống ý phù hợp để làm rõ vấn đề cần nghị luận, sau đây là một số gợi ý:

– Cảm xúc nhớ nhung trào dâng về những kỉ niệm tuổi thơ của một chú bé nhà nghèo, vô tư, ham chơi, tinh nghịch.

– Nhớ hình ảnh người bà là hiện thân của đức hi sinh, chịu thương chịu khó của người phụ nữ Việt Nam, của những cái cò lặn lội trong cuộc đời cùng niềm luyến tiếc, yêu thương, trân trọng của nhân vật trữ tình (người cháu và cũng là cái tôi tác giả) với bà, nỗi ân hận khi biết thương bà thì đã muộn.

Đoạn văn 200 chữ làm rõ đặc điểm về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong văn bản Đò Lèn

Đoạn văn 200 chữ làm rõ đặc điểm về cảm xúc của nhân vật trữ tình trong văn bản Đò Lèn

Trong bài thơ Đò Lèn, cảm xúc của nhân vật trữ tình hiện lên đậm nét qua những hồi ức tuổi thơ gắn bó với bà ngoại và làng quê. Những kỉ niệm về trò chơi dân gian, bắt cá, bắt chim sẻ hay những lần rong chơi quanh đền, chùa hiện lên thật sinh động, ngây thơ nhưng cũng đầy ắp niềm vui, khiến người đọc cảm nhận được sự hồn nhiên và trong sáng của cậu bé Nguyễn Duy. Cảm xúc đó không chỉ dừng lại ở niềm vui mà còn xen lẫn sự trân trọng, nhớ thương đối với những người thân, đặc biệt là người bà tần tảo. Hình ảnh bà mò cua xúc tép, gánh chè xanh, thập thững trong những đêm đông lạnh lẽo hiện lên một cách chân thực, giàu nhịp điệu, khiến lòng người vừa xúc động vừa cảm phục. Nhân vật trữ tình trong Đò Lèn còn mang đến cho người đọc cảm giác tiếc nuối sâu sắc. Khi thời gian trôi qua, tác giả nhận ra tình thương và công lao của bà dành cho mình, nhưng khi ông kịp hiểu thì bà đã qua đời, chỉ còn lại “nấm cỏ”. Niềm tiếc nuối ấy khiến cảm xúc trở nên da diết, thấm đẫm nỗi mất mát và sự hối hận vì chưa kịp báo đáp công ơn. Bằng lối kể chuyện hồi tưởng, kết hợp với những hình ảnh giản dị, cụ thể, Nguyễn Duy đã biến nỗi nhớ thương và sự hối tiếc thành những cung bậc cảm xúc chân thực, sâu lắng. Qua đó, cảm xúc của nhân vật trữ tình vừa hồn nhiên, trong trẻo của tuổi thơ, vừa sâu sắc, thấm đẫm tình người và nỗi nhớ quê hương. Những xúc cảm ấy không chỉ khắc họa mối quan hệ bà cháu gắn bó, thiêng liêng mà còn khiến người đọc đồng cảm, nhắc nhớ về giá trị của tình yêu thương, sự trân trọng quá khứ và ý thức sống trọn vẹn với hiện tại.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay