Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích cảm xúc của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ Mẹ.
Mẹ
– Đỗ Trung Quân-
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?[…]

Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích cảm xúc của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ Mẹ (mẫu 1)
Trong đoạn thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân, cảm xúc chủ đạo của chủ thể trữ tình là nỗi lo âu, hốt hoảng trước sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian gắn với tình yêu thương sâu nặng dành cho mẹ. Người con ý thức rõ quy luật khắc nghiệt của đời người: con lớn lên từng ngày thì mẹ lại già đi từng ngày. Cảm xúc ấy được thể hiện qua những câu hỏi day dứt, liên tiếp: “ai níu nổi thời gian?”, vừa như tự vấn, vừa như tiếng thở dài bất lực. Nỗi hoảng sợ không đến từ mất mát đã xảy ra, mà từ sự tỉnh thức khi nhận ra mất mát là điều không thể tránh khỏi. Chủ thể trữ tình không muốn đợi đến lúc mẹ mất mới “giật mình khóc lóc”, mà đau đớn ngay trong hiện tại khi chứng kiến mẹ bước dần về “phía hoàng hôn” của đời người. Ở khổ thơ sau, cảm xúc ấy chuyển thành sự thảng thốt, xót xa khi nhận ra mỗi ngày trôi qua là một “bông hồng” cài lên áo – một ngày mẹ gần con hơn nhưng cũng gần với chia ly hơn. Qua đó, đoạn thơ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng cùng nỗi ám ảnh sâu sắc về thời gian và sự mất mát.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích cảm xúc của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ Mẹ (mẫu 2)
Cảm xúc của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ Mẹ là sự xúc động sâu xa pha lẫn ân hận và tỉnh ngộ trước tình mẫu tử và sự hữu hạn của đời người. Người con không chìm trong hoài niệm quá khứ mà đối diện trực tiếp với hiện tại: nơi thời gian “chạy điên cuồng” qua tuổi mẹ già nua. Cảm giác “bơ vơ”, “hoảng sợ” cho thấy nỗi cô đơn tinh thần khi người con nhận ra mình bất lực trước quy luật sinh – lão – tử. Hình ảnh “cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn” gợi lên bước đi âm thầm của mẹ về cuối đời, khiến cảm xúc của người con trở nên lắng sâu, nghẹn ngào. Đặc biệt, chi tiết “bông hồng” mang ý nghĩa biểu tượng đã khắc sâu cảm giác xót xa: mỗi ngày còn mẹ là một ngày hạnh phúc, nhưng cũng là một ngày ngắn lại quãng thời gian được ở bên mẹ. Niềm yêu thương vì thế không còn bình yên mà thấm đẫm nỗi lo sợ mất mát. Qua cảm xúc chân thành ấy, đoạn thơ lay động người đọc, nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng mẹ khi còn có thể yêu thương.
