Viết đoạn văn 200 chữ nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật bài thơ “Đợi mưa trên đảo sinh tồn” của Trần Đăng Khoa

Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật bài thơ “Đợi mưa trên đảo sinh tồn” của Trần Đăng Khoa

Chúng tôi ngồi trên đảo Sinh Tồn
Bóng đen sẫm như gốc cây khô cháy
Mắt đăm đăm nhìn về nơi ấy
Nơi cơn mưa thăm thẳm xa khơi
Ánh chớp xanh lấp loáng phía chân trời…

Ôi ước gì được thấy mưa rơi
Mặt chúng tôi ngửa lên như đất
Những màu mây sẽ thôi không héo quắt
Đá san hô sẽ nảy cỏ xanh lên
Đảo xa khơi sẽ hóa đất liền
Chúng tôi không cạo đầu, để tóc lên như cỏ
Rồi kháo nhau
Bữa tiệc linh đình bày toàn nước ngọt
Ôi ước gì được thấy mưa rơi
Cơn mưa lớn vẫn rập rình ngoài biển
Ánh chớp xanh vẫn lấp loáng phía chân trời…
Ôi ước gì được thấy mưa rơi
Chúng tôi sẽ trụi trần, nhảy choi choi trên mặt cát
Giãy giụa tơi bời trên mặt cát
Như con cá rô rạch nước đón mưa rào
Úp miệng vào tay, chúng tôi sẽ cùng gào
Như ếch nhái uôm uôm khắp đảo
Mưa đi! Mưa đi! Mưa cho táo bạo
Mưa như chưa bao giờ mưa, sấm sét đùng đùng
Nhưng làm sao mưa cứ ngại ngùng
Chập chờn bay phía xa khơi…

Chúng tôi ngồi ôm súng đợi mưa rơi
Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hết
Mưa đi! Mưa đi! Mưa cho mãnh liệt
Mưa lèm nhèm, chúng tôi chẳng thích đâu
Nhưng không có mưa rào thì cứ mưa ngâu
Hay mưa bụi… mưa li ti… cũng được
Mặt chúng tôi ngửa lên hứng nước

Một giọt nhỏ thôi, cát cũng dịu đi nhiều
Ôi hòn đảo Sinh Tồn, hòn đảo thân yêu
Dẫu chẳng có mưa, chúng tôi vẫn sinh tồn trên mặt đảo
Đảo vẫn sinh tồn trên đại dương đầy gió bão
Chúng tôi như hòn đá ngàn năm, trong đập nhịp tim người
Như đá vững bền, như đá tốt tươi…

Mưa vẫn dăng màn lộng lẫy phía xa khơi
Mưa yểu điệu như một nàng công chúa
Dù mưa chẳng bao giờ đến nữa
Thì xin cứ hiện lên thăm thẳm cuối chân trời
Để bao giờ cánh lính chúng tôi
Cũng có một niềm vui đón đợi…

Đảo Sinh Tồn, quần đảo Trường Sa
Mùa khô 1981

(Đợi mưa trên đảo sinh tồn, Trần Đăng Khoa, Bên cửa sổ máy bay, NXB Tác phẩm mới, 1985)

Viết đoạn văn 200 chữ nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật bài thơ “Đợi mưa trên đảo sinh tồn” của Trần Đăng Khoa

Đoạn văn 200 chữ nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật bài thơ “Đợi mưa trên đảo sinh tồn” của Trần Đăng Khoa (mẫu 1)

Trong đoạn thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân, cảm xúc chủ đạo của chủ thể trữ tình là nỗi lo âu, hốt hoảng trước sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian gắn với tình yêu thương sâu nặng dành cho mẹ. Người con ý thức rõ quy luật khắc nghiệt của đời người: con lớn lên từng ngày thì mẹ lại già đi từng ngày. Cảm xúc ấy được thể hiện qua những câu hỏi day dứt, liên tiếp: “ai níu nổi thời gian?”, vừa như tự vấn, vừa như tiếng thở dài bất lực. Nỗi hoảng sợ không đến từ mất mát đã xảy ra, mà từ sự tỉnh thức khi nhận ra mất mát là điều không thể tránh khỏi. Chủ thể trữ tình không muốn đợi đến lúc mẹ mất mới “giật mình khóc lóc”, mà đau đớn ngay trong hiện tại khi chứng kiến mẹ bước dần về “phía hoàng hôn” của đời người. Ở khổ thơ sau, cảm xúc ấy chuyển thành sự thảng thốt, xót xa khi nhận ra mỗi ngày trôi qua là một “bông hồng” cài lên áo – một ngày mẹ gần con hơn nhưng cũng gần với chia ly hơn. Qua đó, đoạn thơ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng cùng nỗi ám ảnh sâu sắc về thời gian và sự mất mát.

Đoạn văn 200 chữ nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật bài thơ “Đợi mưa trên đảo sinh tồn” của Trần Đăng Khoa (mẫu 2)

Cảm xúc của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ Mẹ là sự xúc động sâu xa pha lẫn ân hận và tỉnh ngộ trước tình mẫu tử và sự hữu hạn của đời người. Người con không chìm trong hoài niệm quá khứ mà đối diện trực tiếp với hiện tại: nơi thời gian “chạy điên cuồng” qua tuổi mẹ già nua. Cảm giác “bơ vơ”, “hoảng sợ” cho thấy nỗi cô đơn tinh thần khi người con nhận ra mình bất lực trước quy luật sinh – lão – tử. Hình ảnh “cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn” gợi lên bước đi âm thầm của mẹ về cuối đời, khiến cảm xúc của người con trở nên lắng sâu, nghẹn ngào. Đặc biệt, chi tiết “bông hồng” mang ý nghĩa biểu tượng đã khắc sâu cảm giác xót xa: mỗi ngày còn mẹ là một ngày hạnh phúc, nhưng cũng là một ngày ngắn lại quãng thời gian được ở bên mẹ. Niềm yêu thương vì thế không còn bình yên mà thấm đẫm nỗi lo sợ mất mát. Qua cảm xúc chân thành ấy, đoạn thơ lay động người đọc, nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng mẹ khi còn có thể yêu thương.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay