Viết đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của em về tình cảm của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang được thể hiện qua bài thơ Bắc Giang Thương.

Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của em về tình cảm của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang được thể hiện qua bài thơ Bắc Giang Thương. 

Bắc Giang Thương

Lục Ngạn, Lục Na[1] đôi bờ xanh trĩu quả

Núi Huyền Đinh soi bóng Lục Đầu Giang

Che chở, cưu mang một thời khai sáng

Bóng nước dòng Thương in dấu thuở xuân thì.

Đi hết chiều quê, con tìm về ngõ Mẹ

Khói lam chiều rơm rạ ấm hương quê

Dĩnh Kế, Bảo Đài, Cấm Sơn, Xa Lý[2]

Vó ngựa dập dồn, thấp thoảng bóng hoàng hôn.

Ừ mới đấy, mười năm rồi em nhỉ?

Cần Trạm, Xương Giang… đến hẹn lại quay về

Như chim lạc ngàn, như mây trời rong ruổi

Ta trở về trong võng lưới yêu thương.

Ki ức nhọc nhằn, kí ức lại lên hương

Năm tháng vèo qua, nhạt nhòa xa cách

Chơi vơi đất trời, chơi vơi sự tích

Thao thiết lòng, ta gọi: Bắc Giang Thương!

(Theo Ngổn ngang mây trắng, Nguyễn Duy Kha[3],

NXB Hội Nhà văn, 2020, tr. 84-85)

Viết đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của em về tình cảm của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang được thể hiện qua bài thơ Bắc Giang Thương.

Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của em về tình cảm của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang được thể hiện qua bài thơ Bắc Giang Thương. (mẫu 1)

Bài thơ Bắc Giang Thương của Nguyễn Duy Kha đã thể hiện một cách sâu sắc và xúc động tình cảm gắn bó, yêu thương tha thiết của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang. Qua những địa danh quen thuộc như Lục Ngạn, Lục Nam, Dĩnh Kế, Cấm Sơn…, quê hương hiện lên vừa cụ thể vừa giàu giá trị kỉ niệm. Những hình ảnh thiên nhiên “đôi bờ xanh trĩu quả”, “khói lam chiều rơm rạ” gợi cảm giác yên bình, ấm áp, cho thấy sự trân trọng và nâng niu của tác giả đối với vẻ đẹp quê nhà. Không chỉ là nỗi nhớ cảnh, tình cảm ấy còn là sự tri ân với miền đất đã “che chở, cưu mang” con người qua bao thế hệ. Dòng hồi tưởng miên man theo bước chân người xa quê càng làm nổi bật nỗi nhớ da diết và khát khao được trở về. Điệp từ “thương” vang lên ở cuối bài như một tiếng gọi từ trái tim, kết tinh tất cả yêu thương, gắn bó và biết ơn. Qua đó, tác giả đã gửi gắm tình yêu quê hương sâu nặng, khiến người đọc thêm trân trọng giá trị của cội nguồn.

Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nhận của em về tình cảm của tác giả đối với vùng đất Bắc Giang được thể hiện qua bài thơ Bắc Giang Thương. (mẫu 2)

Trong bài thơ Bắc Giang Thương, Nguyễn Duy Kha đã bộc lộ tình cảm chân thành, sâu lắng dành cho mảnh đất Bắc Giang qua giọng thơ hoài niệm và tha thiết. Những câu thơ gợi lại hình ảnh núi sông, làng quê, dòng Thương, khói lam chiều đã khắc họa một Bắc Giang vừa mộc mạc, vừa giàu sức sống. Tình cảm của tác giả không chỉ là nỗi nhớ khi xa quê mà còn là sự gắn bó bền chặt với những kỉ niệm “thuở xuân thì”, với lịch sử và truyền thống của vùng đất này. Cảm xúc “chơi vơi” trong dòng hồi ức cho thấy nỗi trăn trở của người con xa xứ trước sự trôi chảy của thời gian và khoảng cách. Tuy vậy, Bắc Giang vẫn hiện lên như một điểm tựa yêu thương, nơi con người “trở về trong võng lưới yêu thương”. Tiếng gọi “Bắc Giang Thương!” ở cuối bài là lời khẳng định mạnh mẽ tình yêu quê hương tha thiết, bền bỉ. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận rõ tấm lòng tri ân, tự hào và gắn bó sâu nặng của tác giả với mảnh đất quê hương mình.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay