Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nghĩ của em về khổ thơ sau:
Có một thời xuân sắc mẹ đi qua
Để cánh đồng xanh bao thì con gái
Mẹ tính tuổi bằng hai lần gặt hái
Bằng nhọc nhằn nắng hạn lại mưa giông(Trích “Mẹ và cánh đồng”, Trần Văn Lợi)

Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nghĩ của em về khổ thơ sau: Có một thời xuân sắc … (mẫu 1)
Khổ thơ trong bài “Mẹ và cánh đồng” của Trần Văn Lợi là một nốt lặng đầy xúc động về sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Hình ảnh “thời xuân sắc mẹ đi qua” không chỉ đơn thuần nói về thời gian, mà còn là sự đánh đổi. Mẹ đã để lại tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình nơi gốc rạ, đường cày để đổi lấy “cánh đồng xanh bao thì con gái”. Phép ẩn dụ “thì con gái” của cánh đồng đối lập với sự già đi của mẹ, gợi lên niềm xót xa: khi lúa càng xanh tốt, căng tràn sức sống thì cũng là lúc mẹ càng thêm hao gầy. Đặc biệt, cách mẹ “tính tuổi” thật lạ lùng và xót xa: không tính bằng năm tháng mà bằng “hai lần gặt hái”, bằng những biến động khắc nghiệt của thiên nhiên “nắng hạn lại mưa giông”. Khổ thơ đã tạc dựng nên bức chân dung người mẹ nông dân bền bỉ, lấy nhọc nhằn làm thước đo cuộc đời. Qua đó, em càng thêm trân trọng đôi bàn tay chai sần và tấm lòng bao dung của mẹ, người đã âm thầm dâng hiến cả cuộc đời để nuôi dưỡng sự sống cho con.
Đoạn văn 200 chữ trình bày cảm nghĩ của em về khổ thơ sau: Có một thời xuân sắc … (mẫu 2)
Khổ thơ của Trần Văn Lợi đã khéo léo khắc họa vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam thông qua mối liên kết máu thịt với cánh đồng quê hương. Tác giả đã đồng nhất cuộc đời mẹ với nhịp điệu của đất đai: tuổi trẻ của mẹ tan vào màu xanh của lúa, còn tuổi già của mẹ lại đo bằng sự luân chuyển của mùa vụ. Cụm từ “nắng hạn lại mưa giông” không chỉ tả thực sự khắc nghiệt của thời tiết mà còn là biểu tượng cho những bão giông, vất vả mà mẹ đã gánh gồng trên vai suốt cuộc đời. Đọc những vần thơ này, ta thấy hiện lên một người mẹ không khuất phục trước gian khó, lấy lao động làm niềm vui và lấy sự tươi tốt của cánh đồng làm lẽ sống. Phép đối giữa cái “xuân sắc” đã qua và cái “nhọc nhằn” còn lại càng làm nổi bật đức hy sinh cao cả. Đoạn thơ không chỉ là lời tri ân mẹ mà còn là bài ca về những người lao động bình dị, những người đã dùng mồ hôi mình để viết nên bài thơ về sự sinh tồn và tình yêu thương.
