Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Mùa thu và mẹ của tác giả Lương Đình Khoa.
Mẹ gom lại từng trái chín trong vườn
Rồi rong ruổi trên nẻo đường lặng lẽ
Ôi, những trái na, hồng, ổi, thị….
Có ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu.Con nghe mùa thu vọng về những thương yêu
Giọt mồ hôi rơi trong chiều của mẹ
Nắng mong manh đậu bên thật khẽ
Đôi vai gầy nghiêng nghiêng!Heo may thổi xao xác trong đêm
Không gian lặng im…
Con chẳng thể chợp mắt
Mẹ trở mình trong tiếng ho thao thức
Sương vô tình đậu trên mắt rưng rưng!
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Mùa thu và mẹ
1. Mở đoạn
– Giới thiệu tác giả Lương Đình Khoa và bài thơ “Mùa thu và mẹ”.
– Nêu cảm nhận chung về bài thơ.
2. Thân đoạn
a) Hình ảnh người mẹ tảo tần, hy sinh
– Mẹ rong ruổi trên nẻo đường bán những trái na, hồng, ổi, thị…
– Hình ảnh ẩn dụ “ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu” thể hiện sự hy sinh thầm lặng của mẹ.
b) Nỗi lòng của người con
– Thấu hiểu những vất vả của mẹ, thương cảm cho đôi vai gầy gò của mẹ.
– Hình ảnh “giọt mồ hôi rơi”, “nắng mong manh”, “đôi vai gầy nghiêng nghiêng” gợi tả sự vất vả, lam lũ của người mẹ.
c) Tình yêu thương vô bờ bến của mẹ
– Mẹ thao thức suốt đêm vì con.
– Hình ảnh “sương vô tình đậu trên mắt rưng rưng” thể hiện sự xúc động, nghẹn ngào của người con.
3. Kết đoạn
– Khẳng định giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
– Nêu cảm nhận về tình mẫu tử thiêng liêng.

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Mùa thu và mẹ (Mẫu 1)
Bài thơ Mùa thu và mẹ của Lương Đình Khoa khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, yêu thương con bằng cả trái tim và sức lực của mình. Mẹ gom những quả chín mùa thu – na, hồng, ổi, thị… rồi lặng lẽ gánh đi bán rong, không một lời than vãn, tất cả chỉ vì các con. Qua biện pháp liệt kê, nhà thơ nhấn mạnh những món quà quê được mẹ chắt chiu từ bao tháng ngày vất vả. Hình ảnh ẩn dụ “ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu” vừa gợi cảm nhận về vị ngọt của quả, vừa là minh chứng cho những ngày tháng tảo tần, hy sinh âm thầm của mẹ. Câu thơ “giọt mồ hôi rơi trong chiều của mẹ”, “nắng mong manh đậu bên thật khẽ” so sánh và ẩn dụ khéo léo, nhấn mạnh sự chăm sóc chu đáo, ân cần mà mẹ dành cho con. Nắng thu dịu dàng mà trán mẹ vẫn lấm tấm mồ hôi, đôi vai gầy gò nghiêng nghiêng vì gánh nặng, gợi lên niềm xót xa, thương cảm sâu sắc trong lòng người đọc. Em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, sự hy sinh thầm lặng mà cao quý của mẹ, đồng thời thấy được vẻ đẹp giản dị nhưng đậm chất quê hương, bình dị mà xúc động. Bài thơ khiến em thêm trân trọng những tháng ngày mẹ âm thầm vun vén cho gia đình và nhắc nhở mỗi người con hãy biết yêu thương, chăm sóc mẹ khi còn có thể, để không phụ lòng mẹ đã hy sinh cả đời vì con.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Mùa thu và mẹ (Mẫu 2)
Bài thơ Mùa thu và Mẹ của Lương Đình Khoa là khúc ca dịu dàng về tình mẫu tử, hòa quyện cùng vẻ đẹp yên bình của thiên nhiên. Qua những vần thơ giàu cảm xúc, tác giả khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, yêu thương con trọn đời, gợi lên trong lòng người đọc niềm xúc động sâu sắc. Mùa thu trong bài thơ không chỉ là bối cảnh mà còn là biểu tượng của sự dịu dàng, ấm áp và che chở. Dòng thời gian có thể đổi thay, lá vàng rơi rụng, nhưng tình mẹ vẫn mãi vĩnh cửu, không phai nhòa. Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, giàu hình ảnh biểu cảm như “lá vàng, ánh nắng nhạt, gió heo may” kết hợp với thủ pháp ẩn dụ, ví mẹ như mùa thu dịu dàng nhưng kiên cường, khiến tình mẫu tử vừa gần gũi vừa bất diệt. Nhịp thơ nhẹ nhàng, sâu lắng như lời tâm tình, đưa người đọc cảm nhận được tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Bài thơ nhắc nhở mỗi người con hãy biết trân trọng, yêu thương và tri ân mẹ khi còn có thể. Qua đó, ta thấy tình mẫu tử là điểm tựa tinh thần lớn lao, là nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Mùa thu và Mẹ không chỉ chạm đến trái tim người đọc bằng cảm xúc chân thành mà còn khẳng định một thông điệp nhân văn sâu sắc: tình mẹ là mùa thu đẹp nhất, vĩnh cửu nhất trong đời mỗi con người.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Mùa thu và mẹ (Mẫu 3)
Bài thơ “Mùa thu và mẹ” của Lương Đình Khoa mang đến cho người đọc những cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử trong không gian mùa thu êm đềm. Hình ảnh mùa thu không chỉ hiện lên với những sắc màu vàng rực rỡ mà còn gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào bên mẹ. Những chi tiết giản dị như tiếng lá rơi hay hương thơm của bữa cơm mẹ nấu làm sống dậy trong lòng người đọc nỗi nhớ thương, lòng biết ơn. Cảm xúc trong thơ nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn, khiến ta nhận ra rằng, mùa thu không chỉ là một mùa của thiên nhiên mà còn là mùa của tình yêu thương gia đình. Qua bài thơ, tác giả khéo léo khắc họa mối liên hệ giữa thiên nhiên và con người, giữa mùa thu và hình bóng người mẹ, để lại trong lòng người đọc những suy tư về giá trị của tình cảm gia đình và những kỷ niệm quý giá.
