Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về Thơ Duyên – Xuân Quỳnh

Đề: Viết một đoạn văn 200 cảm nhận đoạn thơ sau:

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,

Cây me ríu rít cặp chim chuyền.

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền

             (Thơ Duyên- Xuân Diệu)

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về Thơ Duyên – Xuân Quỳnh (Mẫu 1)

Trong bài thơ Thơ duyên, Xuân Diệu đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa thu đầy thi vị và rung cảm. Không gian buổi chiều hiện lên nhẹ nhàng, êm ái với ánh sáng dịu dàng lan tỏa khắp cỏ cây, khiến cảnh vật như được phủ một lớp sương mỏng của mộng tưởng. Hình ảnh đôi chim chuyền cành, tiếng lá khẽ lay trong gió, sắc trời chuyển mình sang thu tạo nên một bản hòa âm tinh tế của đất trời. Thiên nhiên không còn tĩnh lặng mà như đang chuyển động trong nhịp điệu yêu thương, như đang “giao duyên” cùng lòng người. Đặc biệt, cảm giác xao xuyến trước bước đi của mùa thu đã cho thấy tâm hồn thi sĩ vô cùng nhạy cảm trước những biến chuyển mong manh nhất của vũ trụ. Qua đó, ta cảm nhận được tình yêu đời, yêu thiên nhiên tha thiết của Xuân Diệu – một trái tim luôn rung lên trước vẻ đẹp của trần gian.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về Thơ Duyên – Xuân Quỳnh (Mẫu 2)

Đọc Thơ duyên của Xuân Diệu, ta như lạc vào một thế giới thu dịu dàng mà đầy sức sống. Thiên nhiên hiện lên với gam màu trong trẻo, ánh sáng xanh ngọc xuyên qua từng kẽ lá, tạo nên vẻ đẹp vừa thực vừa mơ. Những chuyển động nhỏ bé như cánh chim chao nghiêng, tán cây rung rinh trong gió cũng đủ làm dậy lên nhịp đập của cảm xúc. Mùa thu trong thơ không hề tàn úa mà ngược lại, tràn đầy hơi thở của tình yêu và sự giao hòa. Câu thơ gợi âm thanh “động tiếng huyền” như bản nhạc khẽ vang lên trong không gian, đồng thời phản chiếu sự rung động sâu kín trong lòng thi sĩ. Qua bức tranh ấy, Xuân Diệu đã bộc lộ một tâm hồn say mê cuộc sống, luôn khao khát nắm giữ từng khoảnh khắc đẹp đẽ của thời gian, thể hiện cái nhìn mới mẻ, trẻ trung và đầy cảm xúc về thiên nhiên.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về Thơ Duyên – Xuân Quỳnh (Mẫu 3)

Qua thi phẩm Thơ duyên, Xuân Diệu đã dựng lên một không gian mùa thu vừa dịu nhẹ vừa thấm đẫm cảm xúc yêu đương. Bức tranh thiên nhiên hiện ra với ánh chiều bảng lảng, sắc lá lung linh trong thứ ánh sáng xanh trong như ngọc, khiến cảnh vật mang vẻ đẹp thanh tân và đầy sức gợi. Những hình ảnh như đôi chim ríu rít chuyền cành, tán cây khẽ nghiêng trong gió không chỉ làm sinh động bức tranh thu mà còn gợi liên tưởng đến sự giao hòa của đôi lứa. Thiên nhiên trong thơ không vô tri mà như có linh hồn, biết rung động, biết “động tiếng huyền” khi thu về. Chính sự chuyển mình tinh tế ấy đã làm bừng lên những xao xuyến trong lòng thi sĩ. Qua đoạn thơ, ta cảm nhận được một trái tim nhạy cảm, luôn mở rộng để đón nhận vẻ đẹp mong manh của tạo hóa. Tình yêu thiên nhiên của Xuân Diệu cũng chính là tình yêu cuộc sống, yêu từng khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng rực rỡ của trần gian.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay