Đề bài: Viết đoạn văn 200 ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc đoạn trích ở phần Đọc hiểu
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đầu trời đẹp hơn
Cánh có bay là rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau Mặt người vất và in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
(Trích Bài thơ Hắc Hải (1955-1958),Tuyển thơ Nguyễn Đình Thỉ, NXB Văn học, 2021)
Dàn ý đoạn văn 200 ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc đoạn trích ở phần Đọc hiểu
-
Mở đoạn:
-
Giới thiệu tác giả Nguyễn Đình Thi và đoạn trích trong bài thơ “Hắc Hải”.
-
Nêu ấn tượng bao trùm: Niềm tự hào về vẻ đẹp gấm vóc của Tổ quốc hòa quyện với sự xúc động trước sự hy sinh, lam lũ của nhân dân.
-
-
Thân đoạn:
-
Cảm xúc về thiên nhiên đất nước:
-
Vẻ đẹp trù phú, bao la của “biển lúa” và cánh cò “rập rờn” gợi sự thanh bình, gần gũi.
-
Sự hùng vĩ, huyền ảo của “đỉnh Trường Sơn” trong mây mờ, biểu tượng cho tầm vóc của dân tộc.
-
-
Cảm xúc về con người Việt Nam:
-
Xót xa trước những “thương đau” mà bao thế hệ đã phải gánh chịu để giữ gìn tấc đất cha ông.
-
Trân trọng hình ảnh “vất vả in sâu” và màu “áo nâu nhuộm bùn” – biểu tượng của sự cần cù, mộc mạc và đức hy sinh thầm lặng của người lao động.
-
-
Nghệ thuật: Thể thơ lục bát truyền thống nhịp nhàng, ngôn ngữ giàu tính biểu tượng và cảm xúc dạt dào.
-
-
Kết đoạn:
-
Khẳng định tình yêu quê hương và lòng biết ơn sâu sắc.
-
Liên hệ trách nhiệm: Ý thức gìn giữ và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
-

Đoạn văn 200 ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc đoạn trích ở phần Đọc hiểu (Mẫu 1)
Niềm tự hào về vẻ đẹp gấm vóc và sức sống dân tộc
Đoạn trích trong bài thơ “Hắc Hải” của Nguyễn Đình Thi đã khơi dậy trong lòng em một niềm tự hào mãnh liệt về vẻ đẹp của đất nước Việt Nam thân yêu. Với thể thơ lục bát nhịp nhàng, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên vừa trù phú với “biển lúa” mênh mông, vừa thanh bình với cánh cò “rập rờn” bay lả. Hình ảnh “đỉnh Trường Sơn” mây mờ che phủ không chỉ gợi lên sự hùng vĩ của núi sông mà còn là biểu tượng cho ý chí kiên cường của dân tộc suốt chiều dài lịch sử. Em cảm thấy vô cùng xúc động khi tác giả nhắc về những “thương đau” và sự vất vả của cha ông qua màu “áo nâu nhuộm bùn”. Chính sự lam lũ, chịu thương chịu khó ấy đã tạc nên dáng hình xứ sở. Đoạn thơ không chỉ giúp em yêu thêm vẻ đẹp của quê hương mà còn nhắc nhở em về lòng biết ơn sâu sắc đối với những thế hệ đã hy sinh thầm lặng để chúng ta có được nền hòa bình hôm nay.
Đoạn văn 200 ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc đoạn trích ở phần Đọc hiểu (Mẫu 2)
Sự thấu cảm trước những hy sinh thầm lặng của nhân dân
Đọc những vần thơ của Nguyễn Đình Thi, lòng em trĩu nặng sự xúc động trước hình ảnh con người Việt Nam chịu thương chịu khó. Tổ quốc hiện lên trong tâm trí em không chỉ qua vẻ đẹp của thiên nhiên gấm vóc mà còn qua gương mặt “vất vả in sâu” của bao thế hệ. Hình ảnh “Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn” là một biểu tượng tuyệt đẹp cho sự đoàn kết và đức hy sinh của dân tộc. Dù phải chịu nhiều “thương đau” qua bao đời, nhưng người dân Việt Nam vẫn giữ được vẻ đẹp giản dị, chân chất và ý chí vươn lên mãnh liệt. Em nhận ra rằng, đằng sau vẻ đẹp “mênh mông biển lúa” là mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao người lính, người nông dân áo vải. Đoạn thơ đã chạm đến những rung cảm sâu kín nhất trong em, bồi đắp thêm tình yêu và trách nhiệm đối với mảnh đất hình chữ S thiêng liêng này.
Đoạn văn 200 ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc đoạn trích ở phần Đọc hiểu (Mẫu 3)
Đánh giá nét đặc sắc nghệ thuật và ý nghĩa nhân văn
Đoạn thơ tiêu biểu cho bút pháp lãng mạn kết hợp với tinh thần hiện thực sâu sắc của Nguyễn Đình Thi khi viết về Tổ quốc. Bằng cách sử dụng các hình ảnh đậm chất dân tộc như “biển lúa”, “cánh cò”, “áo nâu”, nhà thơ đã tạo nên một không gian nghệ thuật đầy hoài niệm nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Sự chuyển biến cảm xúc từ niềm vui trước vẻ đẹp bao la của đất trời sang nỗi xót xa trước những thăng trầm của lịch sử đã tạo nên chiều sâu nhân văn cho văn bản. Em cảm thấy trân trọng hơn bao giờ hết màu áo nâu nhuộm bùn – màu của đất, của sự tần tảo đã nuôi dưỡng khát vọng tự do của dân tộc. Đoạn thơ khép lại nhưng âm hưởng của nó vẫn vang vọng trong tâm hồn em, khơi dậy ý thức về nguồn cội và khát khao được cống hiến để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha ông, để đất nước mãi mãi “xanh tươi” như mong ước của bao đời.
