Đề: Viết một đoạn văn khoảng 200 chữ cảm nhận về tình yêu thiên nhiên của nhà thơ Nguyễn Trãi.
Dấu người đi là đá mòn,
Ðường hoa vướng vất trúc luồn.
Cửa song dãi xâm hơi nắng,
Tiếng vượn kêu vang cách non.
Cây rợp tán che am mát,
Hồ thanh nguyệt hiện bóng tròn.
Rùa nằm hạc lẩn nên bầy bạn,
Ủ ấp cùng ta làm cái con.
Qua đoạn thơ, hình ảnh Nguyễn Trãi hiện lên với tâm hồn chan chứa yêu thương và sự giao hòa sâu sắc với thiên nhiên. Đối với ông, thiên nhiên không chỉ là bối cảnh của cuộc sống ẩn cư mà còn là tri âm, tri kỷ sẻ chia mọi nỗi niềm. Những hình ảnh như bóng trúc rì rào trước gió, ánh trăng vằng vặc soi mặt nước, tiếng chim vang giữa khoảng trời yên tĩnh đã vẽ nên một không gian thanh sạch, thoát tục. Cảnh vật hiện lên bình dị mà giàu sức gợi, vừa mang nét hoang sơ của núi rừng, vừa thấm đẫm chất thơ của tâm hồn thi sĩ. Trong sự tĩnh lặng ấy, con người và thiên nhiên dường như không còn khoảng cách; mọi vật đều có linh hồn, đều biết lắng nghe và thấu hiểu. Tình yêu thiên nhiên của Nguyễn Trãi vì thế không chỉ là rung động trước vẻ đẹp tạo hóa, mà còn là biểu hiện của một nhân cách lớn, luôn hướng đến sự thanh cao, trong sáng và tìm thấy sự an nhiên giữa cuộc đời nhiều biến động.
Đoạn văn 200 chữ về bài thơ Ngôn chí – Nguyễn Trãi (Mẫu 2)
Đọc đoạn thơ, ta cảm nhận rõ nét tâm thế ung dung, tự tại của Nguyễn Trãi khi hòa mình vào thiên nhiên rộng lớn. Thiên nhiên trong thơ ông hiện lên sống động với núi non trập trùng, dòng suối róc rách, vầng trăng lặng lẽ treo trên nền trời thăm thẳm. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi vẻ đẹp êm đềm mà còn phản chiếu tâm hồn thanh sạch của người ẩn sĩ. Giữa không gian tĩnh mịch, ông tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị: bóng cây mát rượi, làn gió nhẹ thoảng qua hiên nhà, tiếng chim gọi bạn giữa rừng sâu. Con người và cảnh vật như hòa làm một, cùng chung nhịp thở của đất trời. Chính sự gắn bó ấy đã làm nổi bật một cốt cách cao đẹp: dù từng trải qua sóng gió chốn quan trường, Nguyễn Trãi vẫn giữ được tâm hồn trong trẻo, biết tìm sự bình yên nơi thiên nhiên đất nước. Qua đó, ta thêm trân trọng một tâm hồn lớn luôn sống chan hòa với trời đất và quê hương.
