Đề bài: Viết đoạn văn 150- 200 chữ ghi lại cảm xúc của em trong hai khổ thơ:
Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió,
Mùi hoa thiên lý thoảng chiều thu.
Con cò bay lả trong câu hát,
Giấc trưa say dãi nhịp võng ru.
Lá thấp cành cao gió đuổi nhau,
Góc vườn rụng vội chiếc mo cau.
Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác,
Đàn kiến rộn rinh chít tơ nhện nào.
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em trong hai khổ thơ Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió
1. Mở đoạn
-
Giới thiệu khái quát hai khổ thơ.
-
Nêu ấn tượng chung: bức tranh làng quê yên bình, trong trẻo, thấm đẫm hơi thở thiên nhiên và đời sống thôn quê.
2. Thân đoạn
-
Cảm xúc trước khổ thơ thứ nhất:
-
Không gian cao rộng, khoáng đạt với “trời xanh”, “lồng lộng gió” gợi cảm giác tự do, thư thái.
-
Những hình ảnh quen thuộc như mùi hoa thiên lý, con cò, câu hát, nhịp võng ru gợi buổi trưa quê êm ả, ngọt ngào.
-
Cảm xúc của em: thấy lòng dịu lại, nhớ về những trưa hè yên bình nơi làng quê.
-
-
Cảm xúc trước khổ thơ thứ hai:
-
Cảnh vật được nhìn gần hơn, sinh động hơn: lá, cành, mo cau, trái na, đàn kiến.
-
Thiên nhiên hiện lên vừa mộc mạc vừa có hồn, mang nhịp sống rộn ràng mà tinh tế.
-
Em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị của quê hương và sự gắn bó thân thương với từng chi tiết nhỏ bé.
-
3. Kết đoạn
-
Khẳng định giá trị cảm xúc của hai khổ thơ.
-
Nêu suy nghĩ của em: bài thơ khơi gợi tình yêu thiên nhiên, quê hương và những ký ức êm đềm trong tâm hồn.

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em trong hai khổ thơ Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió (Mẫu 1)
Đọc hai khổ thơ trong bài Chiều thu của Nguyễn Bính, em như được trở về với một miền quê yên ả, nơi thời gian trôi chậm lại trong những buổi chiều thu dịu nhẹ. Trước mắt em hiện lên một không gian rộng mở, khoáng đạt qua hình ảnh “thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió”. Bầu trời cao xanh tưởng chừng không có điểm dừng, gợi cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm trong tâm hồn. Mùi hoa thiên lý “thoảng chiều thu” không nồng nàn mà rất khẽ, rất tinh tế, như chạm nhẹ vào khứu giác, đánh thức những rung động sâu kín nhất trong lòng người. Giữa không gian ấy, hình ảnh “con cò bay lả trong câu hát” gợi lên nhịp sống êm đềm, gắn với tiếng ru ngọt ngào của mẹ, của bà. Nhịp võng đưa, giấc trưa say dãi khiến em cảm nhận rõ hơn sự bình yên, ấm áp của làng quê Việt Nam. Sang khổ thơ tiếp theo, bức tranh chiều thu trở nên sinh động và giàu sức sống hơn. Lá, cành, gió dường như có hồn khi “đuổi nhau”, chiếc mo cau “rụng vội” như mang dáng vẻ tinh nghịch của trẻ thơ. Những hình ảnh rất nhỏ bé, quen thuộc như trái na “mở mắt nhìn ngơ ngác”, đàn kiến “rộn rinh chít tơ nhện” lại khiến em cảm nhận được sự vận động bền bỉ của thiên nhiên. Mọi vật không đứng yên mà đang âm thầm sống, âm thầm lớn lên trong nhịp điệu êm đềm của làng quê. Hai khổ thơ không chỉ vẽ nên một buổi chiều thu trong trẻo, mà còn khơi dậy trong em niềm yêu mến sâu sắc đối với vẻ đẹp giản dị, thân thương của quê hương Việt Nam.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em trong hai khổ thơ Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió (Mẫu 2)
Hai khổ thơ mở ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên và đời sống thôn quê thật trong trẻo, êm đềm, khiến lòng người như chậm lại giữa nhịp sống vội vã. Ngay từ những câu thơ đầu, không gian đã ngập tràn sắc thu dịu nhẹ: “Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió”, “mùi hoa thiên lý thoảng chiều thu”. Bầu trời cao rộng, gió thu mát lành và hương hoa quen thuộc gợi lên cảm giác thanh bình, khoan khoái, như thể thiên nhiên đang khe khẽ ru con người vào một miền yên tĩnh của tâm hồn. Trong không gian ấy, tiếng “con cò bay lả trong câu hát” khiến bức tranh không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh, có nhịp điệu của làng quê thân thương. Cảm giác say sưa, lâng lâng lan tỏa qua hình ảnh “giấc trưa say dãi nhịp võng ru”, làm em liên tưởng đến những trưa hè tuổi thơ yên bình, khi con người hòa mình trọn vẹn vào thiên nhiên. Sang khổ thơ tiếp theo, cảnh vật trở nên gần gũi, sinh động hơn với những hình ảnh rất đỗi đời thường: lá tháp, cành cao, góc vườn rụng vội chiếc mo cau. Tất cả chuyển động nhẹ nhàng trong làn gió, không ồn ào, không gấp gáp. Đặc biệt, hình ảnh “trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác” khiến em cảm nhận được sự tinh tế trong cách quan sát của nhà thơ. Thiên nhiên như có linh hồn, có ánh nhìn hồn nhiên, trong sáng. Kết lại bằng hình ảnh “đàn kiến rộn rinh chít tơ nhện nào”, bức tranh quê thêm phần sống động, tràn đầy sức sống. Hai khổ thơ không chỉ gợi tả cảnh sắc mà còn khơi dậy trong em cảm xúc yêu mến, trân trọng những vẻ đẹp giản dị của thiên nhiên và cuộc sống bình yên nơi làng quê Việt Nam.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc của em trong hai khổ thơ Thăm thẳm trời xanh lồng lộng gió (Mẫu 3)
Mỗi khi nhắc đến mùa thu trong thơ ca Việt Nam, người ta thường nghĩ ngay đến những hình ảnh dịu dàng, man mác buồn, gợi nhớ những rung động sâu lắng của lòng người. Nhưng với Nguyễn Bính, một nhà thơ chân quê tài hoa, mùa thu không chỉ là nỗi niềm hoài cảm mà còn là bức tranh quê hương sống động, tràn đầy hơi thở cuộc sống. Bài thơ “Chiều thu” mang đến một không gian vừa quen thuộc, vừa lung linh sắc màu, thấm đượm tình quê đằm thắm. Mở đầu đoạn thơ, nhà thơ Nguyễn Bính vẽ lên một buổi chiều thu trong trẻo, với bầu trời xanh thẳm phản chiếu xuống mặt hồ như một tấm gương khổng lồ. Cái xanh ấy không chỉ hữu hình mà còn là chiều sâu của không gian, tạo cảm giác bao la, yên bình. Thoảng trong gió là mùi hương dịu dàng của hoa thiên lý, một hương thơm gợi nhớ sự thanh tao, gần gũi với cuộc sống thôn quê. Hình ảnh con cò bay lả hòa trong câu hát ru, nhịp võng đung đưa đưa trẻ vào giấc ngủ bình yên, tất cả tạo nên một khung cảnh vừa thực, vừa thơ, đậm chất đồng quê Việt Nam. “Lá thấp cành cao gió đuổi nhau/Góc vườn rụng vội chiếc mo cau/ Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác/ Đàn kiến trường chinh tự thuở nào.” Gió thu không tĩnh lặng mà đầy sức sống, đuổi nhau qua những tán lá cao thấp. Chiếc mo cau rụng xuống vội vàng như một dấu hiệu của thời gian đang trôi qua. Hình ảnh trái na mở mắt – một cách nhân hóa đầy tinh tế làm cho cảnh vật trở nên sống động, có hồn. Đàn kiến miệt mài hành quân, một hình ảnh quen thuộc nhưng được thi nhân nâng tầm thành một cuộc trường chinh không ngơi nghỉ, khiến thiên nhiên trở nên sinh động hơn bao giờ hết.
