Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ nêu cảm nhận về tâm hồn nhân vật trữ tình trong bài Trăng.
Trăng
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…
Im lìm, không dám nói năng chi.Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành;
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.
(Thơ tình Xuân Diệu, NXB Văn học, 2002, tr. 11)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ nêu cảm nhận về tâm hồn nhân vật trữ tình trong bài Trăng.(mẫu 1)
Bài thơ Trăng của Xuân Diệu đã khắc họa tinh tế tâm hồn nhân vật trữ tình trong những rung động đầu đời của tình yêu. Trước khung cảnh “vườn đêm ấy nhiều trăng quá”, nhân vật “tôi” hiện lên với một tâm hồn vô cùng nhạy cảm, tinh tế và giàu xúc cảm. Ánh trăng không chỉ chiếu sáng không gian mà còn soi tỏ những rung động kín đáo trong lòng người đang yêu. Đi bên người yêu, nhân vật trữ tình không dám nói năng, chỉ “qua nhẹ nhẹ”, cho thấy sự e ấp, rụt rè rất đặc trưng của tình yêu chớm nở. Những từ láy như “im lìm”, “bâng khuâng”, “ngơ ngác” diễn tả trạng thái vừa hạnh phúc, vừa lo âu, sợ làm xáo động vẻ đẹp mong manh của khoảnh khắc. Nhân vật trữ tình yêu tha thiết nhưng cũng vô cùng nâng niu, trân trọng từng cảm xúc nhỏ bé. Đặc biệt, dù ở rất gần nhau, con người vẫn cảm thấy “bơ vơ”, cho thấy tâm hồn Xuân Diệu luôn khát khao sự đồng điệu trọn vẹn trong tình yêu. Qua đó, bài thơ thể hiện một tâm hồn yêu say đắm, nhạy cảm và giàu chất thơ.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ nêu cảm nhận về tâm hồn nhân vật trữ tình trong bài Trăng.(mẫu 2)
Qua bài thơ Trăng, Xuân Diệu đã thể hiện rõ tâm hồn nhân vật trữ tình mang vẻ đẹp vừa say mê, vừa cô đơn của một trái tim đang yêu. Trước không gian ngập tràn ánh trăng, nhân vật “tôi” như hòa tan vào thiên nhiên, cảm nhận mọi chuyển động bằng sự rung cảm rất tinh tế. Ánh trăng dịu dàng khiến cảm xúc trở nên mong manh, khiến con người không dám bước mạnh, không dám nói to, sợ làm “sai lỡ nhịp trăng đang”. Điều đó cho thấy một tâm hồn giàu yêu thương, luôn trân quý những khoảnh khắc đẹp của tình yêu. Nhân vật trữ tình không chỉ yêu con người mà còn yêu cả cảnh vật, yêu sự tĩnh lặng, thanh khiết của đêm trăng. Tuy nhiên, ẩn sâu trong sự lãng mạn ấy vẫn là nỗi cô đơn khó giãi bày: “Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ”. Dù có tình yêu, con người vẫn cảm thấy trống trải bởi khát khao được sẻ chia trọn vẹn. Qua tâm hồn nhân vật trữ tình, Xuân Diệu đã gửi gắm quan niệm sâu sắc về tình yêu: yêu là rung động mãnh liệt nhưng cũng đầy mong manh, vừa hạnh phúc vừa cô đơn.
