Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về vẻ đẹp thiên nhiên và tình cảm của nhân vật trữ tình qua đoạn trích Cỏ dại.
Cỏ dại quen nắng mưa
Làm sao mà giết được
Tới mùa nước dâng
Cỏ thường ngập trước
Sau ngày nước rút
Cỏ mọc đầu tiên…
Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa
Gần gũi nhất vẫn là cây lúa
Trưa nắng khát ước về vườn quả
Lúc xa nhà nhớ một dáng mây
Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây
Một làn khói, một mùi hương trong gió…
Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
Mọc vô tình trên lối ta đi
Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi
Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.
(Trích Cỏ dại[1], Xuân Quỳnh[2])
Xuân Quỳnh, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, là một nữ nhà thơ người Việt Nam. Bà nổi tiếng với nhiều bài thơ được nhiều người biết đến như Thuyền và biển, Sóng, Thơ tình cuối mùa thu, Tiếng gà trưa,…

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về vẻ đẹp thiên nhiên và tình cảm của nhân vật trữ tình qua đoạn trích Cỏ dại.(mẫu 1)
Đoạn trích Cỏ dại của Xuân Quỳnh đã gợi lên một bức tranh thiên nhiên mộc mạc mà giàu sức sống, đồng thời thể hiện những tình cảm sâu lắng của nhân vật trữ tình. Hình ảnh cỏ dại hiện lên quen thuộc với “nắng mưa”, “nước dâng”, “nước rút”, nhưng vẫn bền bỉ tồn tại, thậm chí “mọc đầu tiên” sau gian khó. Thiên nhiên trong đoạn thơ không rực rỡ mà giản dị, gần gũi, mang vẻ đẹp của sự bền bỉ và âm thầm. Qua đó, nhân vật trữ tình bộc lộ sự trân trọng đối với những sự sống nhỏ bé, tưởng chừng vô danh nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Ở khổ thơ tiếp theo, thiên nhiên hiện lên qua những hình ảnh quen thuộc của làng quê: cây lúa, vườn quả, dòng sông, dáng mây, làn khói… Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó tha thiết của con người với quê hương, với những điều bình dị nhất. Đặc biệt, ở khổ cuối, nhân vật trữ tình bày tỏ niềm suy ngẫm sâu sắc: cỏ dại tuy nhỏ nhoi, ít được nhớ đến nhưng vẫn âm thầm hiện diện. Qua đó, bài thơ gửi gắm tình yêu thiên nhiên và sự cảm thông sâu sắc với những giá trị giản dị, bền bỉ trong cuộc sống.
Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về vẻ đẹp thiên nhiên và tình cảm của nhân vật trữ tình qua đoạn trích Cỏ dại.(mẫu 2)
Trong đoạn trích Cỏ dại, Xuân Quỳnh đã khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên bình dị và thể hiện những rung cảm tinh tế của nhân vật trữ tình. Thiên nhiên hiện lên trước hết qua hình ảnh cỏ dại – loài cây nhỏ bé nhưng có sức sống mãnh liệt, quen chịu “nắng mưa”, không bị hủy diệt bởi ngập lụt hay thời gian. Vẻ đẹp ấy không nằm ở hình thức mà ở sức sống âm thầm, bền bỉ, gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm. Song song với bức tranh thiên nhiên là những cảm xúc chân thành của nhân vật trữ tình trước cuộc sống và quê hương. Những hình ảnh như cây lúa, dòng sông, rừng cây, mùi hương trong gió cho thấy nỗi nhớ tha thiết đối với những điều gần gũi, thân thương. Nhân vật trữ tình không hướng đến những gì lớn lao mà trân trọng cả “ngọn cỏ” vô tình mọc trên lối đi. Từ đó, đoạn thơ bộc lộ một tâm hồn giàu yêu thương, biết nâng niu những điều nhỏ bé, bình thường. Cỏ dại vì thế không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thể hiện tình cảm sâu sắc, nhân hậu của con người trước cuộc đời.
