Viết đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận

Đề bài: Hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận – Thạch Lam

MỘT CƠN GIẬN

(Thạch Lam)

(Tóm tắt phần trước: Thanh cùng những người bạn trò chuyện về những cơn giận và hậu quả của nó. Thanh cũng kể câu chuyện làm cho anh ân hận mãi. Vì sự bực tức không rõ nguyên nhân từ trước, cộng thêm việc mặc cả không thành và những lời nói khó chịu của người phu xe, cơn giận của Thanh lên đến đỉnh điểm. Trên đường đi, gặp cảnh sát, vì muốn trả thù, Thanh đã nói những điều bất lợi cho người phu xe, khiến anh ta phải chịu nộp phạt và bị thu xe. Sau hôm đó, cơn giận của anh cũng đã hết nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi day dứt, kéo dài đến mấy ngày sau. Chính vì thế Thanh đã đi tìm đến nhà của người kéo xe đó.)

Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà.[…]

Người phu xe Dư ở trong ấy. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà sẽ sẽ (1) hỏi:

– Bẩm thầy muốn gì?

Khi mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảnh giẻ rách nát vắt trên xà (2).

– Bác Dư có nhà không?

– Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.

Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ (3) cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:

– Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác. Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói:

– Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ? Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói.

– Hôm ấy cai (4) nói phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không được nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay.

Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:

– Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ (5).

– Thế bây giờ bác ta đâu? Bà cụ trả lời:

– Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ; nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp (6) thế nào mới bị bắt, chớ không cũng chẳng việc gì.

Tôi yên lặng.

– Tội nghiệp cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu (7) không biết có qua khỏi được không.

Tôi đứng lại gần xem.

– Cháu nó sài (8) đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được

Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc.

Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rớm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bước ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực. […]

– Cái kỉ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến tận bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách rất dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, tôi lại thấy đau đớn trong lòng như có một vết thương chưa khỏi.

(Thạch Lam – Một cơn giận, in trong Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, H: 2020, tr.59-62)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận

+ Mô tả, đánh giá cách tác giả xây dựng truyện kể: Cốt truyện đơn giản, xoay quanh việc nhân vật Thanh tìm đến nhà của người phu xe Dư và nhận ra hậu quả nghiêm trọng của cơn giận vô cớ vài ngày trước -> dụng ý nghệ thuật của nhà văn, chỉ tập trung thể hiện diễn biến tâm trạng nhân vật.

+  Đặc điểm của người kể truyện:

Ngôi kể: ngôi thứ nhất, vừa kể lại câu chuyện, vừa trực tiếp tham gia vào các sự kiện thông qua mối quan hệ với các nhân vật khác -> thúc đẩy cốt truyện phát triển, khắc họa diễn biến tâm trạng và hành động của nhân vật tôi; đồng thời thay tác giả đưa ra nhận xét, đánh giá về hậu quả của việc mất kiểm soát bản thân khi giận dữ, tạo nên những bài học sâu sắc.

+ Điểm nhìn: Sử dụng điểm nhìn linh hoạt, có sự kết hợp của nhiều loại điểm nhìn: bên ngoài, bên trong, không gian, thời gian…, phù hợp với nội dung trần thuật, cuối truyện chủ yếu sử dụng điểm nhìn bên trong bộc lộ nội tâm nhân vật -> tăng tính khách quan, lôi cuốn cho câu chuyện; góp phần thể hiện cảm hứng chủ đạo của toàn tác phẩm: lên án, phê phán các hành động gây tổn thương tới người khác, quan tâm đến những số phận nghèo khổ, cơ cực.

+ Vai trò của ngôi kể, điểm nhìn và lời kể trong việc xây dựng nhân vật: Tái hiện tâm trạng xấu hổ, đau đớn và nỗi ân hận của nhân vật Thanh sau hành động đối với người phu xe.

+ Giọng điệu kể chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa chiêm nghiệm, thấm thía, vừa trăn trở, suy tư.

Đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận

Đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận (Mẫu 1)

Trong truyện Một cơn giận, Thạch Lam đã thể hiện tài năng kể chuyện tinh tế bằng việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa lối ghi chép hiện thực và cảm hứng trữ tình sâu lắng. Điều tạo nên sức hấp dẫn của tác phẩm là ngôi kể thứ nhất. Việc để nhân vật Thanh trực tiếp kể lại câu chuyện không chỉ giúp mạch truyện trở nên chân thực mà còn mở ra một thế giới nội tâm đầy day dứt, nơi người đọc có thể cảm nhận trọn vẹn những rung động, những hối hận dồn nén của nhân vật. Cách kể ấy khiến câu chuyện không đơn thuần là sự việc đã qua, mà trở thành một lời tự thú, một cuộc đối thoại âm thầm giữa nhân vật với chính lương tâm mình.Bên cạnh đó, Thạch Lam sử dụng điểm nhìn linh hoạt, khi thì hướng ra không gian sống chật vật của người phu xe, khi lại trở vào nỗi ám ảnh của Thanh, khiến dòng cảm xúc như một mạch nước ngầm liên tục lan tỏa. Cốt truyện tuy giản dị chỉ xoay quanh một cơn nóng giận vô cớ nhưng được triển khai chậm rãi, mềm mại theo dòng hồi tưởng, làm nổi bật tính chất triết lý của câu chuyện. Nhịp kể nhẹ nhàng, giọng văn trong trẻo, giàu cảm xúc là đặc điểm quen thuộc trong phong cách Thạch Lam, góp phần khắc họa sâu sắc bi kịch âm thầm của những phận nghèo nơi phố thị. Đặc biệt, nghệ thuật kể chuyện của Thạch Lam còn thể hiện qua cách ông để chi tiết nhỏ mang sức gợi lớn. Từ ánh mắt đứa bé ốm, căn nhà nghèo xám xịt, đến sự lúng túng của người phu xe đều trở thành những biểu tượng chất chứa nỗi xót thương. Nhờ vậy, truyện không chỉ kể một câu chuyện về lỗi lầm mà còn gieo vào lòng người đọc bài học nhân sinh thấm thía: con người chỉ thực sự trưởng thành khi biết dừng lại để nhìn thấy nỗi đau mình vô tình gây ra cho người khác.

Đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận (Mẫu 2)

Trong truyện Một cơn giận, Thạch Lam đã vận dụng nghệ thuật kể chuyện đặc sắc để biến một tình huống đời thường thành một câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn. Tác phẩm được triển khai dựa trên dòng hồi ức của nhân vật Thanh, nhờ đó mạch truyện không bị dồn dập bởi sự kiện mà lan tỏa nhẹ nhàng theo những lớp suy tư, dằn vặt. Cách kể bằng giọng “tôi” tạo ra sự gần gũi, khiến người đọc có cảm giác đang nghe chính nhân vật thú nhận một lỗi lầm sâu kín của đời mình. Điều này làm tăng tính chân thực và chiều sâu tâm lý cho toàn bộ câu chuyện. Thạch Lam còn khéo léo sử dụng kết cấu đối chiếu giữa quá khứ và hiện tại, giữa cơn nóng giận phút chốc và những hệ lụy dai dẳng của nó. Mỗi chi tiết về cảnh sống nghèo túng của người phu xe, về đứa trẻ bệnh tật hay về căn nhà trống trải đều hiện lên qua mắt Thanh như những mũi kim nhắc nhở, buộc anh phải đối diện với chính mình. Nhờ vậy, câu chuyện vượt khỏi khuôn khổ một sự việc cá nhân để trở thành lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Bên cạnh đó, giọng kể trầm tĩnh, giàu chất suy nghiệm của Thạch Lam cũng góp phần làm nên sức truyền cảm của tác phẩm. Không lên án gay gắt, không tạo kịch tính ồn ào, nhà văn để câu chuyện tự chảy theo cảm xúc, để nỗi hối hận của Thanh tự thấm vào lòng người đọc. Chính lối kể tinh tế ấy giúp Một cơn giận trở thành tác phẩm không chỉ phản ánh đời sống mà còn chạm vào những vấn đề đạo đức muôn đời: sự kiềm chế, lòng trắc ẩn và trách nhiệm với hành động của bản thân.

Đoạn văn 200 chữ phân tích những nét đặc sắc trong nghệ thuật kể chuyện của đoạn trích Một cơn giận (Mẫu 3)

Đoạn trích “Một cơn giận” của Thạch Lam tiêu biểu cho nghệ thuật kể chuyện nhẹ nhàng mà sâu sắc của ông. Với cốt truyện đơn giản, tác giả chỉ tập trung vào hành trình nhân vật Thanh tìm đến nhà người phu xe để từ đó làm nổi bật những diễn biến tâm trạng phức tạp và sự day dứt âm ỉ sau một cơn giận vô cớ. Truyện được kể theo ngôi thứ nhất – nhân vật “tôi” vừa là người chứng kiến, vừa là người trực tiếp trải nghiệm – giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, và có chiều sâu nội tâm. Đặc biệt, Thạch Lam sử dụng điểm nhìn trần thuật rất linh hoạt: kết hợp giữa điểm nhìn bên ngoài để miêu tả hoàn cảnh éo le của người phu xe và gia đình, với điểm nhìn bên trong để tái hiện nỗi ân hận, dằn vặt của nhân vật Thanh. Qua đó, nhà văn không chỉ truyền tải một câu chuyện nhân đạo mà còn thể hiện quan điểm sống: phê phán sự nóng giận, ích kỷ vô cảm và khơi dậy lòng trắc ẩn với những phận người nghèo khổ. Giọng điệu kể chuyện nhẹ nhàng, trầm lắng, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc khiến tác phẩm để lại dư âm day dứt, khó phai trong lòng người đọc.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay