Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) chia sẻ cảm xúc về bài thơ Nhớ mẹ năm lụt của nhà thơ Huy Cận
“Nhớ Mẹ năm lụt”
(Huy Cận)
Năm ấy lụt to tận mái nhà
Mẹ con lên chạn – Bố đi xa
Bốn bề nước réo, nghe ghê lạnh
Tay mẹ trùm con, tựa mẹ già.Mẹ cắn bầm môi cho khỏi khóc
Thương con lúc ấy biết gì hơn?
Nước mà cao nữa không bè thúng
Nếu chết trời ơi! Ôm lấy con.Gọi với láng giềng, lời mẹ dặn
“Xẩy chi cứu giúp lấy con tôi!”
Tiếng dờn giữa nước mênh mông trắng
Đáp lại từ xa một tiếng “ời”Nước, nước… lạnh tê như số phận
Lắt lay còn ngọn mấy hàng cau
Nhưng mà mẹ thức ngồi canh chạn
Mắt mẹ trừng sâu hơn nước sâu.(Trích “Nhớ mẹ năm lụt” – Huy Cận)
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ chia sẻ cảm xúc về bài thơ Nhớ mẹ năm lụt của nhà thơ Huy Cận
a. Mở đoan: Giới thiệu khái quát về tác giả, tác phẩm cùng bài thơ.
b. Thân đoạn:
* Bốn câu thơ đầu (Năm ấy lụt to tận mái nhà…Tay mẹ trùm con, tựa mẹ già).
→ Bốn câu thơ đã gợi nhớ lại những kỉ niệm mùa lũ năm ấy của hai mẹ con khi không có bố ở gần và sự khắc nghiệt của bão lũ.
* Bốn câu thơ tiếp (Mẹ cắn bầm môi cho khỏi khóc…Nếu chết trời ơi! Ôm lấy con).
→ Tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của người mẹ giành cho con qua hành động và suy nghĩ.
* Bốn câu thơ tiếp (Gọi với láng giềng, lời mẹ dặn…Đáp lại từ xa một tiếng “ời”).
→ Vì không có trụ cột vững chắc là bố bên cạnh nên mẹ rất vất vả, vừa là mẹ vừa là bố che chở, bảo vệ con. Tuy nhiên, sức phụ nữ yêu đuối vốn không đủ để chống chọi nổi sự dũng mãnh, khủng bố của bão tố nên mẹ đành nhờ sự trợ giúp của những người xung quanh với hy vọng là con được sống tốt.
* Bốn câu thơ còn lại (Nước, nước… lạnh tê như số phận…Mắt mẹ trừng sâu hơn nước sâu).
→ Bốn câu thơ đã cho thấy sự kiên cường của người mẹ, có thể so sánh được với cả dòng nước sâu.
c. Kết đoạn: Nêu cảm xúc của mình về bài thơ.

Đoạn văn 200 chữ chia sẻ cảm xúc về bài thơ Nhớ mẹ năm lụt của nhà thơ Huy Cận (Mẫu 1)
Đoạn văn 200 chữ chia sẻ cảm xúc về bài thơ Nhớ mẹ năm lụt của nhà thơ Huy Cận (Mẫu 2)
Bài thơ Nhớ mẹ năm lụt của Huy Cận đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Chỉ với mười sáu câu thơ ngắn gọn, tác giả đã tái hiện một kỉ niệm ám ảnh trong tuổi thơ: những ngày lũ lụt khắc nghiệt nơi miền Trung. Nhưng ẩn sau bức tranh thiên nhiên dữ dội ấy lại là tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt. Đọc khổ thơ đầu, em như thấy rõ cảnh hai mẹ con co ro trên chạn, xung quanh là nước réo lạnh buốt, mẹ lấy tay ôm con vào lòng, biến mình thành điểm tựa duy nhất. Hình ảnh ấy vừa xót xa vừa ấm áp. Những câu thơ tiếp theo lại càng làm em nghẹn ngào hơn khi tác giả miêu tả cảnh mẹ cắn bầm môi để nén nước mắt, chỉ sợ con thấy mình yếu đuối mà thêm lo lắng. Càng thương con, mẹ càng quên đi bản thân, đến mức sẵn sàng kêu gọi hàng xóm cứu lấy con nếu chẳng may có chuyện xảy ra. Đặc biệt, khổ thơ cuối đã khắc họa một người mẹ kiên cường: dẫu nước ngập trắng xóa, dẫu cau chỉ còn lắt lay ngọn lá, mẹ vẫn thức trắng canh chừng cho con ngủ, ánh mắt sâu thẳm hơn cả nước sâu. Qua từng vần thơ, em cảm nhận rõ sự hi sinh cao cả, tình yêu bao la của mẹ dành cho con. Bài thơ không chỉ giúp em thấu hiểu hơn nỗi vất vả của những người mẹ miền Trung trong lũ dữ mà còn gợi cho em lòng biết ơn, kính trọng mẹ mình. Em thấy mình cần sống tốt hơn, ngoan ngoãn và chăm chỉ học tập để xứng đáng với tình thương vô bờ bến ấy.
