Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên trong đoạn trích Xuân ý
Trời đẹp như trời mới tráng gương,
Chim ca, tiếng sáng rộn ven tường
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy tan thành một suối hương.
Sắc biếc giao nhau cành lan cành
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh
Chim bay cành trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai khuất bức mành?
(Trích Xuân ý, Hồ Dzếnh, Tổng tập văn học Việt Nam,
NXB Khoa học Xã hội, 1995, tr.397)

Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên trong đoạn trích Xuân ý (mẫu 1)
Đoạn trích Xuân ý của Hồ Dzếnh đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên mùa xuân mang vẻ đẹp tinh khôi, trong trẻo và giàu sức gợi. Ngay từ câu thơ mở đầu, hình ảnh “trời đẹp như trời mới tráng gương” đã gợi ra một không gian sáng trong, mát lành, như được gột rửa mọi bụi trần. Âm thanh tiếng chim ca “rộn ven tường” khiến bức tranh xuân trở nên sống động, tràn đầy sinh khí. Không chỉ có thiên nhiên, con người cũng xuất hiện rất nhẹ nhàng trong cảnh xuân ấy qua hình ảnh người con gái “ngồi hong tóc”. Mái tóc buông dài, hương tóc tan ra như “một suối hương” đã làm cho cảnh vật thêm phần lãng mạn, dịu êm. Sang khổ thơ sau, sắc xuân tiếp tục lan tỏa qua màu xanh biếc của cành lá đan xen và mặt hồ “ngợp thủy tinh xanh” trong vắt, yên bình. Thiên nhiên hiện lên vừa tươi mới vừa tinh tế, mang theo nhịp thở của sự sống. Bức tranh xuân vì thế không chỉ đẹp ở hình sắc mà còn thấm đẫm cảm xúc, gợi nên sự thanh thản và rung động nhẹ nhàng trong lòng người đọc.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên trong đoạn trích Xuân ý (mẫu 2)
Vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên trong đoạn trích Xuân ý được tạo nên từ sự hòa quyện hài hòa giữa cảnh vật, âm thanh và cảm xúc con người. Mùa xuân hiện ra trước hết với bầu trời sáng trong, tinh khôi, được ví như “trời mới tráng gương”, gợi cảm giác mát lành, tươi non. Tiếng chim ca vang lên rộn rã làm cho không gian xuân trở nên đầy sức sống và niềm vui. Giữa cảnh xuân ấy, hình ảnh người thiếu nữ ngồi bên cửa hong tóc xuất hiện như một nét chấm phá mềm mại, làm cho thiên nhiên mang đậm chất trữ tình. Hương tóc hòa vào gió xuân, lan tỏa khắp không gian, khiến cảnh vật như có hồn. Ở những câu thơ tiếp theo, màu xanh biếc của cành lá, sự trong suốt của mặt hồ đã mở ra một bức tranh xuân thanh khiết, yên ả. Thiên nhiên không chỉ đẹp ở vẻ bề ngoài mà còn gắn liền với tâm trạng con người, thể hiện qua câu hỏi “Em đợi chờ ai khuất bức mành?”. Qua đó, bức tranh xuân trở nên sâu lắng, vừa thơ mộng vừa man mác nỗi niềm, để lại dư âm nhẹ nhàng trong lòng người đọc.
