Đề bài: Em hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) để trả lời câu hỏi: Nếu phải xa nhà em sẽ làm gì để có thể luôn yêu thương từ một nơi rất xa?
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ về vấn đề: Nếu phải xa nhà em sẽ làm gì để có thể luôn yêu thương từ một nơi rất xa?
* Xác định được các ý phù hợp để tập trung làm rõ nội dung đoạn văn, sau đây là một số gợi ý:
– Khẳng định quy luật: Trên hành trình trưởng thành, đến một ngày, mỗi người sẽ phải xa nhà, xa gia đình, xa bến đỗ bình yên theo cách này hay cách khác.
– Một số cách để có thể luôn yêu thương ở một nơi xa:
+ Trái tim luôn hướng về gia đình, mong muốn gia đình bình yên, hạnh phúc, nhiều sức khỏe.
+ Dành thời gian gọi điện trò chuyện cùng người thân
+ Lên kế hoạch trở về nhà
+ Cố gắng, nỗ lực trong công việc và cuộc sống để đạt mục tiêu mình mong muốn, giúp mọi người trong gia đình an tâm.
+ …
* Sắp xếp được hệ thống các ý hợp lí theo đặc điểm bố cục của kiểu đoạn văn

Đoạn văn 200 chữ về vấn đề: Nếu phải xa nhà em sẽ làm gì để có thể luôn yêu thương từ một nơi rất xa?
Nếu một ngày em phải xa nhà vì học tập hay công việc, chắc chắn trong lòng sẽ luôn chất chứa nỗi nhớ thương da diết dành cho gia đình và quê hương. Thế nhưng, tình yêu thương không vì khoảng cách địa lý mà vơi đi, chỉ cần em biết cách nuôi dưỡng và giữ gìn nó từ nơi xa. Trước hết, em sẽ thường xuyên liên lạc với cha mẹ, người thân bằng những cuộc gọi, tin nhắn. Những phút giây trò chuyện tuy ngắn ngủi nhưng đủ để san sẻ niềm vui, nỗi buồn và làm cho trái tim ấm áp hơn. Bên cạnh đó, em sẽ ghi lại những trải nghiệm của bản thân qua những trang nhật ký, bức ảnh hoặc đoạn video nhỏ. Đó vừa là cách em lưu giữ kỷ niệm, vừa là món quà ý nghĩa để khi trở về có thể cùng gia đình chia sẻ và gắn kết hơn. Đồng thời, em cũng muốn gửi về nhà những hành động nhỏ nhưng đầy tình cảm, như một lá thư tay, một chiếc bánh tự làm hay món quà nhỏ phù hợp với sở thích của cha mẹ. Chắc chắn những điều ấy sẽ khiến người thân cảm nhận được tình yêu thương và sự quan tâm của em. Ngoài ra, em cũng sẽ tìm đến những cộng đồng đồng hương để cảm nhận sự gần gũi, đồng cảm và giữ cho tâm hồn mình luôn gắn bó với quê hương. Quan trọng hơn cả, em sẽ luôn sống với lòng biết ơn, ghi nhớ rằng gia đình là chốn bình yên để trở về. Nhờ vậy, dù ở bất cứ nơi đâu, em vẫn có thể yêu thương và gắn bó với quê hương từ một nơi rất xa.
