Đề bài: Hãy trình bày suy nghĩ của anh/chị về quan niệm “Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ” (Theo Hạt giống tâm hồn – NXB Tổng hợp TP HCM,2008)
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về quan niệm: Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ
1/ Giải thích:
– Tự làm giàu mình: tự nuôi dưỡng và bồi đắp tâm hồn mình.
Mỉm cười: biểu hiện của niềm vui, sự lạc quan, yêu đời.
Cho đi: là biết quan tâm, chia sẻ với mọi người.
Tha thứ: là sự bao dung, độ lượng với lỗi lầm của người khác.
– Ý cả câu: Tâm hồn con người sẽ trở nên trong sáng, giàu đẹp hơn nếu biết lạc quan, sẻ chia và độ lượng với mọi người.
2/ Phân tích, chứng minh
– Biết quan tâm, chia sẻ là con người đã chiến thắng sự vô cảm, ích kỷ để sống giàu trách nhiệm và yêu thương hơn. Mang lại niềm vui cho người khác ta cũng sẽ thấy thanh thản trong tâm hồn, được sự tin yêu, tôn trọng của mọi người và chắc chắn khi ta gặp khó khăn cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ của người khác.
– Biết bao dung, độ lượng, con người sẽ trút bỏ đau khổ và thù hận để sống thanh thản hơn và mang lại niềm vui cho mọi người.
– Ngoài sự lạc quan, sẻ chia, độ lượng con người còn có thể bồi đắp, và nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng những ứng xử tốt đẹp khác.
Học sinh lấy ví dụ cụ thể để chứng minh.
3/ Bàn luận mở rộng, liên hệ bản thân:
– Khẳng định tính đúng đắn của vấn đề.
– Phê phán những con người sống nhỏ nhen, ích kỉ, vô cảm.
– Bài học nhận thức và hành động: Sự giàu có về tâm hồn có ý nghĩa quyết định sự hoàn thiện nhân cách của mỗi người. Cần có ý thức gìn giữ và bồi đắp để đời sống tinh thần, tình cảm của bản thân không bị xói mòn và chai sạn bởi mặt trái của cuộc sống hiện đại. Để làm được điều đó, phải bắt đầu từ những thái độ sống tích cực, có ý nghĩa với mình và mọi người.
– Liên hệ bản thân.

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về quan niệm: Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ (Mẫu 1)
Có người từng nói: “Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ”, một quan niệm giản dị nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc về cách nuôi dưỡng đời sống tinh thần. Sự “giàu có” ở đây không phải là vật chất, mà là sự phong phú trong tâm hồn, thứ làm nên giá trị đích thực của con người. Mỉm cười là biểu hiện của niềm tin, của thái độ sống tích cực và lạc quan. Một nụ cười chân thành có thể xóa tan khoảng cách, lan tỏa niềm vui và khiến cuộc sống nhẹ nhõm hơn. “Cho đi” là biết sẻ chia, biết sống vì người khác. Khi ta giúp đỡ ai đó bằng cả tấm lòng, ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho họ mà còn tự làm đầy thêm lòng nhân ái trong chính mình. “Tha thứ” là đỉnh cao của lòng bao dung khi ta đủ lớn để bỏ qua lỗi lầm của người khác, tâm hồn ta sẽ thanh thản, nhẹ nhõm hơn. Trong lịch sử dân tộc, tinh thần khoan dung ấy đã làm nên vẻ đẹp nhân nghĩa Việt Nam như khi Nguyễn Trãi trong Bình Ngô đại cáo vẫn thể hiện lòng nhân từ với kẻ thù bại trận, hay Hồ Chí Minh khẳng định tinh thần “khoan hồng, nhân đạo với kẻ thù thất thế”. Ba cách “mỉm cười, cho đi và tha thứ” chính là ba con đường dẫn đến sự hoàn thiện nhân cách và hạnh phúc thật sự. Trong cuộc sống hiện đại với bao lo toan, nếu mỗi người biết sống lạc quan, sẻ chia và vị tha, thì không chỉ bản thân ta trở nên “giàu có”, mà xã hội cũng sẽ trở nên nhân ái và tốt đẹp hơn.
Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về quan niệm: Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ (Mẫu 2)
Có người từng nói: “Có ba cách để tự làm giàu mình: mỉm cười, cho đi và tha thứ.” Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng một triết lý sống nhân văn sâu sắc. Giàu có ở đây không phải là sự dư dả vật chất, mà là sự phong phú trong tâm hồn, nơi lưu giữ tình yêu thương, niềm tin và lòng bao dung. Mỉm cười là cách đơn giản nhất để ta làm đẹp cho cuộc sống. Một nụ cười chân thành có thể lan tỏa năng lượng tích cực, giúp ta vượt qua khó khăn và mang lại niềm vui cho người khác. “Cho đi” là biểu hiện của lòng nhân ái, của sự biết sống vì cộng đồng. Khi ta trao đi yêu thương, giúp đỡ người khác, ta không mất đi điều gì mà ngược lại, tâm hồn ta càng thêm ấm áp và thanh thản. “Tha thứ” lại là đức tính cao quý, giúp con người buông bỏ hận thù, hướng đến sự an nhiên và nhân hậu. Từ ngàn xưa, dân tộc Việt Nam đã lấy lòng nhân nghĩa làm gốc, luôn khoan dung với kẻ thù, nhân hậu với con người. Chính nhờ những phẩm chất ấy, dân tộc ta mới có thể trường tồn qua bao biến cố lịch sử. Trong cuộc sống hôm nay, khi vật chất ngày càng dư thừa mà tâm hồn con người đôi khi trở nên khô cạn, thì việc “mỉm cười, cho đi và tha thứ” càng trở nên cần thiết. Đó không chỉ là cách để ta làm giàu cho tâm hồn mình, mà còn là con đường giúp xã hội trở nên tốt đẹp, nhân văn và đáng sống hơn.
