Viết đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng

1. Mở đoạn: Liên quan đến sự phát triển của xã hội từ sự giáo dục con người, rất nhiều vấn đề hiện nay cần được quan tâm. Trong đó, việc giáo dục trẻ em làm sao đúng cách là một vấn đề quan trọng. Ý kiến Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng” khiến ta phải trăn trở.

2. Thân đoạn:

* Giải thích: Câu nói bàn về cách giáo dục trẻ em:
 – Khi coi trẻ em là chiếc lọ hoa, người lớn sẽ chỉ tìm cách đổ đầy nước vào trong đó và làm theo những điều họ cho là phải.

– Khi coi trẻ em là ngọn lửa, người dạy sẽ nhóm và truyền lửa cho các em, có nghĩa là để cách em được thể hiện bản thân mình, được trải nghiệm để trưởng thành.

– Vì vậy, câu nói là lời khuyên mọi người trong gia đình, nhà trường và xã hội cần phải có cách giáo dục trẻ em đúng cách để các em có được điều kiện tự phát triển.

*  Lí giải, chứng minh, phê phán hiện tượng trái với ý nghĩa câu nói:

– Giáo dục trẻ em là việc làm không thể thiếu của xã hội. Công đồng, xã hội chỉ phát triển khi có sự giáo dục ở mọi nơi: gia đình, nhà trường và xã hội.

– Nhưng người lớn thường cho mình quyền năng dạy trẻ em theo quan điểm cá nhân của mình. Nhiều trường hợp rơi vào cực đoan, sự giáo dục mang tính cưỡng ép. Trẻ em bị gò theo khuôn.

– Giáo dục xét đến cùng phải giúp cho người được giáo dục có khả năng tự giáo dục. Vì thế, người dạy chỉ nên giúp cho trẻ em phương pháp để tự khám phá thế giới, cuộc sống xung quanh mình.

– Mỗi con người đều có một cá tính riêng. Vì thế không thể có sự giáo dục rập khuôn, ép tất cả phải như nhau. Cần phải coi trọng sự nhân văn của giáo dục.

3. Kết đoạn:

 Cần dạy cho trẻ đúng cách, không để trẻ em bị áp đặt hay ỷ lại.

Truyền cảm hứng cho trẻ tự khám phá.

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng (Mẫu 1)

Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để người lớn tùy tiện rót vào đó những điều mà mình cho là đúng. Trẻ em không phải chiếc bình rỗng thụ động chờ được lấp đầy, mà là những mầm sống mang trong mình tiềm năng, cá tính và nhu cầu được tôn trọng. Bởi vậy, ví trẻ em như “ngọn lửa cần được thắp sáng” là lời nhắc nhở đầy nhân văn về cách giáo dục đúng đắn. Nếu chỉ coi trẻ như chiếc lọ hoa, người lớn sẽ áp đặt, nhồi nhét kiến thức, bắt trẻ phải sống theo khuôn mẫu có sẵn. Cách giáo dục ấy giết chết sự sáng tạo, sự tự tin và niềm vui khám phá. Ngược lại, khi xem trẻ như ngọn lửa, ta trao cho chúng cơ hội được thử, được sai, được lớn lên bằng chính trải nghiệm của mình. Khi ấy, giáo dục không phải là nhồi nhét, mà là khơi gợi; không phải ép buộc, mà là đồng hành. Thực tế cho thấy nhiều đứa trẻ tài năng nảy nở chỉ khi chúng được tôn trọng, được lắng nghe và được trao quyền tự phát triển. Một nền giáo dục nhân văn không tìm cách tạo ra những bản sao giống nhau, mà nuôi dưỡng những cá tính độc lập, sáng tạo. Vì vậy, người làm cha mẹ, người thầy, và cả xã hội cần thay đổi cách nhìn: hãy châm lên trong mỗi đứa trẻ ngọn lửa đam mê, lòng tự trọng và khả năng tự học. Bởi khi ngọn lửa ấy được thắp sáng, trẻ sẽ tỏa sáng theo cách của riêng mình và trở thành những con người tự chủ, tốt đẹp cho tương lai.

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về câu nói: Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng (Mẫu 2)

Liên quan đến sự phát triển của xã hội từ sự giáo dục con người, rất nhiều vấn đề hiện nay cần được quan tâm. Trong đó, việc giáo dục trẻ em làm sao đúng cách là một vấn đề quan trọng. Ý kiến “Một đứa trẻ không phải là chiếc lọ hoa để đổ cho đầy nước mà là ngọn lửa cần được thắp sáng” khiến ta phải trăn trở. Khi coi trẻ em là chiếc lọ hoa, người lớn sẽ chỉ tìm cách đổ đầy nước vào trong đó và làm theo những điều họ cho là phải. Khi coi trẻ em là ngọn lửa, người dạy sẽ nhóm và truyền lửa cho các em, có nghĩa là để cách em được thể hiện bản thân mình, được trải nghiệm để trưởng thành. Vì vậy, câu nói là lời khuyên mọi người trong gia đình, nhà trường và xã hội cần phải có cách giáo dục trẻ em đúng cách để các em có được điều kiện tự phát triển. Giáo dục trẻ em là việc làm không thể thiếu của xã hội. Công đồng, xã hội chỉ phát triển khi có sự giáo dục ở mọi nơi: gia đình, nhà trường và xã hội. Nhưng người lớn thường cho mình quyền năng dạy trẻ em theo quan điểm cá nhân của mình. Nhiều trường hợp rơi vào cực đoan, sự giáo dục mang tính cưỡng ép. Trẻ em bị gò theo khuôn. Giáo dục xét đến cùng phải giúp cho người được giáo dục có khả năng tự giáo dục. Vì thế, người dạy chỉ nên giúp cho trẻ em phương pháp để tự khám phá thế giới, cuộc sống xung quanh mình. Mỗi con người đều có một cá tính riêng. Vì thế không thể có sự giáo dục rập khuôn, ép tất cả phải như nhau. Cần phải coi trọng sự nhân văn của giáo dục. Thật đáng lên án những ai giáo dục trẻ em bằng cách “nhồi nhét”, “vào khuôn”. Muốn trẻ phát triển toàn diện, cần dạy cho trẻ đúng cách, không để trẻ em bị áp đặt hay ỷ lại. Hãy truyền cảm hứng cho trẻ tự khám phá thế giới hơn là bao bọc trẻ trong tấm lưới của tình thương và nỗi lo sợ những tổn hại có thể xảy đến. Mỗi lần vấp ngã sẽ giúp trẻ trưởng thành hơn. Và đó mới thực sự là kinh nghiệm quý giá mà trẻ cần có.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay