Đoạn văn 200 chữ về kỉ niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa của mình (Mẫu 1)
Đối với em, người mà em luôn dành trọn niềm tin và xem như điểm tựa tinh thần vững vàng nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người luôn bên cạnh em, cùng em chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống hằng ngày. Trong rất nhiều kỉ niệm với mẹ, điều khiến em nhớ nhất chính là ngày đầu tiên em đi học.
Khi ấy, em chỉ là một cô bé học lớp Lá, còn rất nhỏ và nhút nhát. Ngày đầu tiên đến trường, em mang trong lòng cảm giác lo lắng, sợ hãi vì mọi thứ đều xa lạ. Khi đứng trước cổng trường, mẹ đã nhẹ nhàng dỗ dành em để cô giáo có thể dẫn em vào lớp. Thế nhưng vì quá bỡ ngỡ, em đã chần chừ và núp sau lưng mẹ. Thấy vậy, mẹ liền ôm em vào lòng, ân cần an ủi và động viên để em mạnh dạn hơn. Chính nhờ những lời nói dịu dàng và vòng tay ấm áp của mẹ mà em đã can đảm bước vào lớp, làm quen với bạn bè và cô giáo.
Từ kỉ niệm ấy, tình cảm giữa mẹ và em dường như trở nên gắn bó và thấu hiểu nhau hơn. Đối với em, mẹ không chỉ là mẹ mà còn giống như một người bạn luôn đồng hành cùng em mỗi ngày. Em yêu mẹ rất nhiều và luôn xem mẹ là chỗ dựa tinh thần vững chắc, bởi mẹ đã luôn yêu thương, chăm sóc và lắng nghe em bằng cả tấm lòng.
Đoạn văn 200 chữ về kỉ niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa của mình (Mẫu 2)
Người thân mà em luôn xem là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất chính là bà ngoại. Bà không chỉ yêu thương mà còn luôn quan tâm, chia sẻ và động viên em trong những lúc em buồn hay gặp khó khăn. Trong rất nhiều kỉ niệm với bà, điều khiến em nhớ nhất là vào năm em học lớp 4, khi em bị điểm kém môn Toán.
Hôm đó, em cảm thấy vô cùng buồn bã và thất vọng về bản thân. Vì sợ bị bố mẹ trách mắng nên em chỉ lặng lẽ ngồi một mình và khóc. Thấy vậy, bà ngoại đã đến bên em, nhẹ nhàng xoa đầu và ân cần nói: “Không sao đâu cháu, sai thì mình sửa, quan trọng là con không được bỏ cuộc.” Những lời nói giản dị ấy khiến em cảm thấy ấm áp và được an ủi rất nhiều.
Những ngày sau đó, tối nào bà cũng ngồi bên cạnh nhắc em học bài, giảng lại những chỗ em chưa hiểu và luôn động viên em cố gắng hơn. Nhờ có sự quan tâm và khích lệ của bà, em dần lấy lại sự tự tin và học tập tiến bộ hơn. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã giúp em hiểu rằng bà ngoại chính là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Em luôn yêu thương và trân trọng bà ngoại của mình.
