Đề bài: Em hãy viết một đoạn văn nghị luận (200 chữ) về tính kiêu ngạo
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ bàn về tính kiêu ngạo
1. Mở đoạn: Khái quát vấn đề cần nghị luận: Tính kiêu ngạo.
2. Thân đoạn:
* Giải thích: Kiêu ngạo là tự đánh giá quá cao khả năng và thành tích của mình, luôn nghĩ mình hơn người khác.
* Phân tích
– Biểu hiện:
+ Luôn cho mình là nhất, không ai sánh bằng.
+ Bảo thủ, bảo vệ những ý kiến của bản thân, luôn cho chúng là đúng mà không quan tâm đến ý kiến của những người xung quanh.
+ Thích những thứ hào quang hư ảo, ưa nịnh bợ, tâng bốc.
– Tính kiêu ngạo xuất phát từ tầm hiểu biết hạn hẹp của con người.
– Tác hại:
+ Mất đi thiện cảm của những người xung quanh, bị người khác xa lánh, không được tin tưởng, tín nhiệm.
+ Tự đưa mình vào tình trạng bị cô lập, không nhận được sự giúp đỡ, tương trợ của người khác.
+ Không đánh giá chính xác khả năng của bản thân và của người khác, dễ dẫn đến thất bại.
+ Sự kiêu ngạo, thói tự cao sẽ kéo theo những đức tính xấu khác như sự ích kỉ, bảo thủ,…
– Nếu con người bỏ được tính kiêu căng và tự mãn sẽ trở nên khiêm tốn, đáng yêu, nhận được sự yêu quý của mọi người xung quanh, cuộc sống của họ sẽ trở nên tốt đẹp hơn và cộng đồng cũng trở nên tốt đẹp hơn.
– Chứng minh: Học sinh tự lấy dẫn chứng từ đời sống hoặc từ tác phẩm văn học.
3. Kết đoạn: Bài học nhận thức và hành động.

Đoạn văn 200 chữ bàn về tính kiêu ngạo (Mẫu 1)
Trong cuộc sống, tính cách kiêu ngạo là một thói quen xấu mà mỗi người cần tránh. Người kiêu ngạo thường tự đề cao bản thân, coi mình là trung tâm và ít khi tôn trọng người khác. Chính điều đó khiến họ dễ bị xa lánh, khó tạo được những mối quan hệ bền vững trong công việc cũng như trong cuộc sống. Hơn nữa, sự kiêu ngạo còn giới hạn khả năng học hỏi của con người. Khi cho rằng mình đã giỏi nhất, ta sẽ khước từ cơ hội tiếp thu tri thức mới, tự đóng cánh cửa dẫn đến sự trưởng thành. Thực tế, không ai hoàn hảo, mỗi người đều có những điểm đáng để ta học tập. Vì vậy, nếu kiêu ngạo, ta sẽ tự tách mình khỏi kho tàng kiến thức rộng lớn của nhân loại. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ kiêu ngạo với tự tin. Sự tự tin là yếu tố tích cực giúp con người vững vàng trước thử thách và tin tưởng vào năng lực bản thân. Ngược lại, kiêu ngạo cực đoan chỉ khiến con người trở nên cô lập và kìm hãm sự phát triển. Tóm lại, mỗi chúng ta cần rèn luyện sự khiêm tốn, kết hợp với tự tin đúng mực để hoàn thiện nhân cách và đạt được thành công trong cuộc sống.
Đoạn văn 200 chữ bàn về tính kiêu ngạo (Mẫu 2)
Trong cuộc sống, tính cách kiêu ngạo là điều mà mỗi người cần tránh. Quả thật, sự kiêu ngạo mang lại nhiều tác hại trong công việc lẫn các mối quan hệ xã hội. Trước hết, kiêu ngạo khiến con người trở nên xa cách, bởi không ai muốn gắn bó với một người luôn coi mình là giỏi nhất, hạ thấp người khác để nâng cao bản thân. Người kiêu ngạo thường sống trong sự cô độc, dần mất đi tình cảm và sự tin tưởng từ những người xung quanh. Không chỉ vậy, kiêu ngạo còn kìm hãm khả năng học hỏi và phát triển của mỗi người. Khi tự cho rằng mình đã hoàn hảo, con người sẽ đóng kín cánh cửa tri thức, từ chối tiếp thu cái mới. Trong khi đó, thực tế cho thấy mỗi người ta gặp đều có một điều gì đó đáng để học hỏi. Vì thế, kiêu ngạo chẳng khác nào một “liều thuốc độc” giết chết tinh thần cầu tiến. Tuy nhiên, cũng cần phân biệt rõ giữa kiêu ngạo cực đoan và sự tự tin chính đáng. Nếu kiêu ngạo làm con người xa lánh và thụt lùi, thì tự tin lại là sức mạnh giúp ta khẳng định giá trị, dám nghĩ, dám làm. Bởi vậy, điều quan trọng là biết sống khiêm tốn, tôn trọng người khác nhưng vẫn tin tưởng vào năng lực của chính mình. Mỗi chúng ta chỉ thật sự trưởng thành khi vừa có bản lĩnh, vừa có lòng khiêm nhường.
Đoạn văn 200 chữ bàn về tính kiêu ngạo (Mẫu 3)
Mỗi người có một cách rèn luyện và hoàn thiện bản thân khác nhau. Bất cứ ai muốn giáo dục và rèn luyện bản thân nên cố gắng tránh những thói xấu, đặc biệt là kiêu ngạo và tự mãn. Kiêu ngạo và tự mãn là hai tính khí thường đi đôi với nhau. Kiêu ngạo là cho rằng mình giỏi hơn người khác và coi thường những người không bằng mình ở một khía cạnh, lĩnh vực nào đó. Tự mãn có nghĩa là tin rằng bạn, chứ không phải ai khác, là người giỏi nhất. Kiêu ngạo và tự mãn là những tính xấu, cho rằng mình là tốt nhất và coi thường những người xung quanh mà không để ý đến người khác. Những người kiêu ngạo, tự mãn, có thói quen cho rằng mình là nhất, cho rằng mình giỏi hơn người khác, cho rằng người khác nên học hỏi và làm theo họ, là những người chủ quan vì vậy mà trở nên bất cẩn và dễ vấp ngã trong cuộc sống. Thật tốt khi tự hào về bản thân, nhưng quá coi mình là trung tâm có thể hủy hoại cuộc sống của bạn. Chúng ta không được kiêu ngạo và tự mãn vì đó là liều thuốc độc giết chết tâm hồn chúng ta. Càng tự mãn, chúng ta càng trở nên chủ quan và ít thận trọng hơn. Cho đến khi một tình huống hoặc thảm họa không lường trước nào đó xảy ra, chúng ta có thể dễ dàng rơi vào sự suy sụp tuyệt vọng không thể đứng dậy được. Không ai yêu quý hay tôn trọng một người kiêu ngạo và tự mãn. Kiến thức giúp chúng ta khiêm tốn, nhưng sự thiếu hiểu biết khiến chúng ta kiêu ngạo và tự phụ. Thực tế, trong cuộc sống vẫn có những người sống khiêm nhường và có nhiều đức tính tốt khác, được mọi người yêu quý, được mọi người tin cậy và tin tưởng. Những người này xứng đáng là tấm gương để chúng ta học hỏi. Vì vậy, chúng ta nên có trách nhiệm làm chủ cuộc sống của mình, sống và thực tiễn để trở thành những công dân có ích cho xã hội.
