Đề: Viết một đoạn văn khoảng 200 chữ chia sẻ một kỉ niệm của anh (chị) về tuổi học trò.
Tuổi học trò trong tôi là những ngày tháng hồn nhiên, nơi mỗi kỉ niệm đều lấp lánh như ánh nắng cuối chiều trên sân trường. Tôi vẫn nhớ như in lần cả nhóm ở lại lớp tập văn nghệ cho ngày 20/11. Khi tiếng trống tan học đã vang lên từ lâu, chúng tôi vẫn nán lại, say sưa tập từng động tác, từng lời ca. Dù mồ hôi lấm tấm trên trán và ai cũng thấm mệt, nhưng tiếng cười vẫn vang lên không ngớt. Có lúc vì quá hào hứng mà chúng tôi làm ồn, bị thầy nhắc nhở, cả nhóm bỗng im bặt rồi nhìn nhau cười khúc khích. Điều khiến tôi nhớ nhất chính là nụ cười hiền và ánh mắt động viên của thầy sau đó. Buổi biểu diễn hôm ấy không thật sự hoàn hảo, nhưng khi cả lớp nắm tay nhau cúi chào, tôi cảm nhận rõ niềm tự hào và sự gắn kết. Kỉ niệm nhỏ bé ấy đã dạy tôi biết trân trọng những khoảnh khắc giản dị, để sau này mỗi khi nhớ lại, lòng vẫn thấy ấm áp và bồi hồi.
Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về tuổi học trò (Mẫu 2)
Mỗi khi nhớ về tuổi học trò, trong tôi lại hiện lên hình ảnh sân trường đầy nắng và những tiếng cười vô tư của bạn bè. Kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là buổi ở lại lớp muộn để tập văn nghệ cho ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Cả nhóm cùng nhau luyện tập, sửa từng động tác, chỉnh từng câu hát, không khí lúc nào cũng rộn ràng. Dù mệt nhưng chẳng ai than vãn, bởi ai cũng mong tiết mục của lớp sẽ thật thành công. Có lần vì cười đùa quá lớn mà chúng tôi bị thầy nhắc nhở, nhưng rồi thầy lại nhẹ nhàng khích lệ khiến cả nhóm càng thêm quyết tâm. Ngày biểu diễn đến, dù còn vài chỗ chưa thật nhịp nhàng, chúng tôi vẫn nhận được những tràng vỗ tay cổ vũ. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng điều quý giá nhất không phải là sự hoàn hảo, mà là những phút giây được cùng bạn bè cố gắng và sẻ chia. Tuổi học trò vì thế luôn là miền ký ức ấm áp trong tim tôi.
Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về tuổi học trò (Mẫu 3)
Tuổi học trò của tôi là chuỗi ngày hồn nhiên gắn với những buổi tan học ngập tràn nắng vàng và tiếng cười vang khắp sân trường. Trong vô vàn kỉ niệm đẹp, tôi nhớ nhất lần cùng nhóm bạn ở lại lớp tập văn nghệ chào mừng ngày 20/11. Khi ánh chiều dần buông qua khung cửa sổ, cả lớp vẫn say sưa tập từng động tác, từng câu hát. Dù ai cũng thấm mệt sau một ngày học dài, nhưng sự háo hức và niềm vui khiến chúng tôi quên đi tất cả. Có lúc vì quá ồn ào mà cả nhóm bị thầy nhắc nhở, song sau ánh nhìn nghiêm khắc ấy lại là nụ cười hiền và lời động viên ấm áp. Buổi biểu diễn hôm đó không thật sự hoàn hảo, vẫn còn vài sai sót nhỏ, nhưng chúng tôi cảm thấy vô cùng tự hào vì đã cùng nhau cố gắng. Chính kỉ niệm giản dị ấy giúp tôi hiểu rằng tuổi học trò là quãng thời gian trong trẻo và đáng trân trọng biết bao.
