Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ sau:
Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ sau: Quê hương tôi có con sông xanh biếc…(mẫu 1)
Đoạn thơ của Tế Hanh đã chạm đến những rung động tinh tế nhất trong lòng độc giả về sự giao hòa tuyệt đẹp giữa con người và thiên nhiên quê hương. Hình ảnh “con sông xanh biếc” không chỉ hiện ra bằng thị giác với sắc xanh trong trẻo hay bóng tre soi mình, mà còn hiện hữu bằng cả tâm linh. Phép so sánh độc đáo “Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè” cho thấy một tình yêu cháy bỏng, nồng nhiệt mà tác giả dành cho dòng sông. Tâm hồn ấy không đứng ngoài quan sát mà “tỏa nắng” xuống lòng sông, hòa nhập làm một với dòng chảy quê hương. Những câu hỏi tu từ “Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng…?” gợi lên nỗi bâng khuâng về thời gian, biến dòng nước thành một bảo tàng lưu giữ ký ức và kỷ niệm. Với Tế Hanh, sông không chỉ là vật chất vô tri, mà là một thực thể có linh hồn, đã “tắm cả đời” người chiến sĩ xa quê. Đoạn thơ khép lại bằng lời khẳng định đầy tự hào về “sông của miền Nam nước Việt”, cho thấy tình yêu cá nhân đã nâng tầm thành tình yêu tổ quốc lớn lao. Qua đó, em cảm nhận được một tấm lòng thủy chung, luôn hướng về cội nguồn bằng tất cả sự trân trọng và nâng niu.
Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ sau: Quê hương tôi có con sông xanh biếc…(mẫu 2)
Khổ thơ trên là một bản tình ca thiết tha dành cho dòng sông gắn liền với tuổi thơ và khát khao thống nhất đất nước. Tác giả mở đầu bằng những nét vẽ đầy chất họa, gợi lên không gian thanh bình của làng quê Việt Nam với con sông, hàng tre và làn nước trong vắt như gương. Điểm ấn tượng nhất là cách nhà thơ cá nhân hóa dòng sông qua câu cảm thán “Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!”. Động từ “tắm” không chỉ chỉ việc ngụp lặn dưới dòng nước mát lành, mà còn hàm ý dòng sông đã nuôi dưỡng, gột rửa và bồi đắp cho tâm hồn nhà thơ từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Dòng sông ấy gắn liền với “mối tình mới mẻ”, một tình cảm luôn tươi mới, không bao giờ phai nhạt theo năm tháng. Việc điệp lại từ “Sông của…” ở cuối đoạn thơ như những nhịp sóng vỗ, khẳng định sự gắn bó không thể tách rời giữa cá nhân với quê hương miền Nam thân yêu. Đọc những vần thơ này, em càng thêm trân trọng vẻ đẹp của những dòng sông quê mình và hiểu rằng: quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất, là nơi lưu giữ những gì quý giá nhất trong đời mỗi con người.
