Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình

Đề bài: Anh/ chị hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình.

CON THÚ LỚN NHẤT

(Nguyễn Huy Thiệp)

Ngày ấy, ở Hua Tát có một gia đình ngụ cư không biết ở mường nào chuyển đến. Họ dựng nhà ở ngoài rìa bản, chỗ gần rừng ma. Nhà ấy chỉ có hai vợ chồng đều luống tuổi. Họ đi đâu cũng có nhau. Người vợ lúc nào cũng âm thầm, im lặng, suốt ngày không hề thấy nói một tiếng. Người chồng cao lớn, gầy guộc, mặt sắt lại, mũi như mỏ chim. Đôi mắt của lão đục và sâu hoắm, phảng phất những tia lân tinh lạnh lẽo.

Người chồng là tay thợ săn cự phách. Khẩu súng kíp trong tay lão như có mắt. Mỗi khi khẩu súng giơ lên, ít khi có chim chóc hoặc thú rừng nào thoát chết. Đằng sau nhà lão, lông chim, xương thú chất đầy thành đống. Những đống lông chim xơ xác đen xỉn như màu mực tàu, còn những đống xương thú màu đá vôi thì lốm đốm những vệt nước tủy vàng khè, hôi hám. Những đống ấy to như những cái mả. Lão thợ săn như là hiện thân thần Chết của rừng. Chim chóc và thú rừng sợ hãi lão. Cánh thợ săn ở Hua Tát vừa ghen tị, vừa bất bình với lão. Lão không tha bất cứ con vật nào trong tầm súng của mình. Có người kể rằng đã tận mắt nhìn thấy lão bắn chết một con công đang múa. Một con công đang múa nhé: cái đầu cong như lá lúa, cái đuôi xòe nửa vòng cung với đủ màu sắc, tia nắng mặt trời hắt ánh lửa lấp lánh như vàng, đôi chân kheo khéo lượn vòng. Chỉ có tình yêu thì mới lượn vòng tinh tế như thế. Con công đang múa, thế mà – “Đùng” – khẩu súng trong tay lão già giật lên, phụt ra một lưỡi lửa đỏ. Con công ngã gục, cái cánh có ánh cầu vồng ngũ sắc nhòe máu. Vợ lão già đến, khô đét, đen ngòm, âm thầm nhặt con công cho vào cái lếp sau lưng.

Tuy vậy, suốt đời lão già chỉ săn được những con chim, con thú bình thường. Lão già chưa bao giờ săn được con thú lớn ba bốn tạ thịt. Khẩu súng lão chỉ bắn được những con vật nhỏ ngu ngốc. Đấy chính là điều lão già khổ tâm, dằn vặt. Cả bản Hua Tát xa lánh vợ chồng lão, không ai nói chuyện, chơi bời với gia đình lão. Nhìn thấy vợ chồng lão, người ta tránh ngoắt đi. Cứ thế, lão thợ săn sống cô đơn bên người vợ âm thầm.

Cuối năm ấy, ở Hua Tát động rừng, cây cối xơ xác, chim chóc trốn biệt, không có dấu chân một con thú nào trong rừng. Chưa bao giờ người Hua Tát sống vất vả đến thế. Người ta đồn là Then bắt đầu trừng phạt. Lão thợ săn ngụ cư kiếm ăn cũng rất khó khăn. Vợ chồng lão lang thang khắp rừng. Lần đầu tiên trong đời lão già gặp phải cảnh này. Ba tuần trăng, khẩu súng của lão không hề được nổ. Lão già dậy từ gà gáy canh ba vác súng đi đến tối mịt. Người vợ gầy của lão không còn đủ sức đi theo chồng nữa. Mụ ở nhà nhóm lửa chờ đợi. Ngọn lửa mụ nhóm như có ma ám, không đỏ mà lại xanh lét như mắt chó sói.

Lần ấy lão già đi vắng cả tuần liền. Người lão mệt lả. Đầu gối lão chùn xuống, các bắp thịt nhão ra tưởng chừng có thể dùng tay bấu được như bấu những con vắt nhẽo bết máu. Lão đã lết khắp nơi mà không gặp gì. Đến một con chim sâu, thậm chí một con bướm lão cũng không thấy. Lão hoang mang sợ hãi. Then đã trừng phạt thế gian như lời người ta đồn đại hay chăng?

Cuối cùng, mệt lả, lão già kiệt sức phải lết về nhà. Đến con suối đầu bản, lão dừng lại nhìn về nhà mình. Nhà lão có ánh lửa, cái ánh lửa xanh lét, chắc là vợ lão vẫn thức đợi chồng. Lão nhắm nghiền đôi mắt đục và sâu hoắm lại. Ngẫm nghĩ một lát, lão lộn lại rừng. Mũi lão đã đánh hơi thấy mùi thú…Lão gặp may thật. Lão đã nhìn thấy nó. Cái con công ấy đang múa. Kìa, đôi chân con công di chuyển nhẹ nhàng về phía bên phải, cái đuôi xòe thành đường tròn lại dịch về phía bên trái, cái ánh xanh gay gắt trên túm lông dầu của nó rực rỡ làm sao! Lão già giương súng lên: “Đùng!” Phát súng nổ. Lão nghe thấy tiếng rú thất thanh. Lão chạy lại con thú bị bắn ngã. Đấy là vợ lão. Mụ đi ra rừng đợi lão, tay mụ còn cầm bộ lông chim công.

Lão thợ săn nằm sấp xuống, úp mặt vào vũng máu trên lớp lá mục nồng nồng, ngái và hoi như mùi chuột. Miệng lão hộc lên như tiếng lợn lòi. Lão nằm thế rất lâu. Mây đen sà xuống thấp, khu rừng tối sẫm, nóng hâm hấp như da người sốt. Gần sáng, lão già .. bỗng đứng phắt dậy nhanh như con sóc. Lão nảy ý định lấy xác vợ lão làm mồi để săn con thú, con thú lớn nhất đời mình. Lão nằm trong bụi cây gần cái xác thối rữa của vợ lão một sải tay, đạn lên nòng, khắc khoải chờ đợi. Nhưng Then đã trừng phạt lão. Không có con thú nào đến với lão, chỉ có cái chết đến với lão.

Ba ngày sau, người ta lôi cái xác còng queo của lão ra khỏi bụi cây. Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình.

(Trích Những ngọn gió Hua Tát, Tuyển tập Nguyễn Huy Thiệp)

* Chú thích: Nguyễn Huy Thiệp là hiện tượng độc đáo của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới, để lại sức ảnh hưởng và dấu ấn lớn trên văn đàn. Ông viết nhiều thể loại: truyện ngắn, thơ, tiểu thuyết, tiểu luận văn chương, kịch… nhưng đặc sắc nhất là truyện ngắn. Truyện ngắn của ông có cấu trúc, nhân vật, ngôn ngữ, cách triển khai riêng biệt, lối văn tự sự mang xu hướng tự thuật, cô đọng, ngắn gọn. Một trong những mảng đề tài đặc sắc nhất của truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp là nông thôn, với Chảy đi sông ơi (1985), Những bài học nông thôn (1988), Thương nhớ đồng quê (1992)… Mảng đề tài thứ hai là về miền rừng núi, mang dấu ấn 10 năm ông dạy học ở Tây Bắc. Đó là những truyện ngắn xuất sắc: Những ngọn gió Hua Tát (1971-1986), Muối của rừng (1986).

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình

* Vị trí của chi tiết trong mạch truyện: chi tiết lão thợ săn tự bắn vào trán mình, đó là lúc hắn bắn được con thú lớn nhất đời mình nằm ở phần kết thúc truyện.

* Phân tích giá trị của chi tiết:

+ Giá trị nội dung:

. Bộc lộ ý nghĩa nhan đề: Nhan đề đặt ra một ẩn số về con thú lớn nhất mà lão thợ săn mong ước cả đời. Chi tiết kết thúc truyện đã bất ngờ hé lộ, hoá ra con thú lớn nhất đời không phải con vật trong thế giới tự nhiên mà là con thú tồn tại ngay trong bản thân người thợ săn.

. Thể hiện tính cách nhân vật: bạo tàn, vô nhân tính. Con thú lớn nhất là hình ảnh ẩn dụ cho phần con, phần bản năng. Khi phần lương tri mất đi, phần bản năng chi phối hành động, suy nghĩ, lối sống thì lão thợ săn sa xuống thành loài ác thú. Vì vậy, cuộc đời lão thợ săn kết thúc trong bi kịch.

+ Thể hiện chủ đề của tác phẩm: nhà văn trăn trở trước vấn đề con người tha hoá, vô nhân tính trong xã hội hiện nay.

– Giá trị nghệ thuật: làm tăng tính sinh động, hấp dẫn cho câu chuyện; là mảnh ghép không thể thiếu của cốt truyện.

* Đánh giá: chi tiết nghệ thuật độc đáo, đặc sắc làm nên tầm vóc nhà văn lớn; nhà văn thức tỉnh con người đấu tranh với phần bản năng để hoàn thiện phần người cao quý.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình (Mẫu 1)

Chi tiết “Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình” trong Con thú lớn nhất của Nguyễn Huy Thiệp là cú chốt bất ngờ nhưng đầy ám ảnh, để lại dư âm sâu sắc cho người đọc. Suốt cuộc đời, lão thợ săn khát khao săn được “con thú lớn nhất”, nhưng chính bản tính tàn nhẫn và những nghịch cảnh đã khiến lão đi đến hành vi vô nhân tính: bắn chết chính vợ mình, hành động vừa đau đớn vừa phản chiếu sự tha hóa trong tâm hồn. Chi tiết đã gửi gắm một thông điệp của truyện: “con thú lớn nhất” không phải ở đâu xa, mà tồn tại ngay trong mỗi con người, chính là bản năng hung bạo, phần vô thức và tăm tối. Khi con người để phần thú chi phối, nhân tính sẽ bị đánh mất, dẫn đến những hành vi trái đạo lý. Vết đạn xuyên qua trán lão không chỉ là cái chết về thể xác, mà còn là sự trừng phạt đích đáng cho kẻ đã để mình trở thành ác thú. Đồng thời, chi tiết này lý giải nhan đề, khép lại mạch truyện và nhấn mạnh chủ đề lớn: nỗi trăn trở về con người đang dần tha hóa trong xã hội hiện đại. Cách kết cấu chặt chẽ, biểu tượng giàu sức gợi và kết thúc bất ngờ giúp Nguyễn Huy Thiệp tạo nên sức ám ảnh và sự suy ngẫm sâu sắc, thức tỉnh độc giả về trách nhiệm đấu tranh để giữ trọn phần “người” trong mỗi chúng ta.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về chi tiết: Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình (Mẫu 2)

Chi tiết “Một vết đạn xuyên qua trán lão. Lão đã bắn được con thú lớn nhất đời mình” trong truyện Con thú lớn nhất của Nguyễn Huy Thiệp là một hình ảnh vừa bất ngờ vừa ám ảnh, mang giá trị biểu tượng sâu sắc. Cả đời lão thợ săn mải miết theo đuổi “con thú lớn nhất”, nhưng cuối cùng lại tự hủy hoại chính mình khi hành vi bạo tàn dẫn đến việc giết chết người thân. Chi tiết này gợi nhắc rằng “con thú lớn nhất” thực ra không nằm ngoài tự nhiên, mà tồn tại ngay trong tâm hồn mỗi con người là bản năng hoang dã, phần hung dữ và ích kỷ tiềm ẩn. Khi phần con người bị che phủ bởi bản năng, nhân tính bị đánh mất, dẫn đến những hành vi đáng sợ và bi kịch. Cái chết của lão không chỉ là sự kết thúc sinh mạng, mà còn là hình phạt cho những lựa chọn sai lầm, đồng thời hoàn tất mạch truyện, làm nổi bật nhan đề giàu ý nghĩa. Nguyễn Huy Thiệp đã khéo léo kết hợp kết thúc bất ngờ với biểu tượng giàu sức gợi, khiến người đọc vừa giật mình, vừa suy ngẫm về sự mỏng manh của nhân cách và giá trị đạo đức. Chi tiết này đồng thời là lời cảnh báo mạnh mẽ về nguy cơ tha hóa trong xã hội hiện đại, nhắc mỗi người phải tỉnh táo để bảo vệ phần “người” trong chính mình, tránh bị “con thú” nội tâm chi phối.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay