Đề bài: Viết đoạn nêu cảm nghĩa của em về nhân vật em trong đoạn thơ sau:
Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đã nằm yên trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em toả sáng
Những vì sao ngời chói, lung linh.Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong
Đã hoá thành những làn mây trắng?
Và ban ngày khoảng trời ngập nắng
Đi qua khoảng trời em – Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài?( Trích Khoảng trời, hố bom – Lâm Thị Mỹ Dạ – Trường Sơn, 10-1972)
* Lâm Thị Mỹ Dạ sinh năm 1949, tại Quảng Bình.
* “Khoảng trời hố bom” là bài thơ nổi tiếng, trong chùm thơ được tặng giải Nhất cuộc thi thơ Báo Văn nghệ năm 1972-1973.
* Lâm Thị Mỹ Dạ viết bài thơ Khoảng trời, hố bom từ sự ám ảnh về số phận những thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ.
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật em qua đoạn thơ Em nằm dưới đất sâu
1. Mở đoạn:
Giới thiệu về tác giả, tác phẩm:
– Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những nhà thơ nữ hiếm hoi của thơ ca cách mạng.
– Bài thơ được viết năm 1972, thể hiện lòng biết ơn, trân trọng đối với sự hi sinh của thế hệ thanh niên xung phong trong những năm chiến tranh.
2. Thân đoạn
a, Lí giải sự xuất hiện của “khoảng trời hố bom”
– Giọng điệu tự sự: “Chuyện kể rằng” – bài thơ mang sắc thái tự sự, như ngồi ôn lại một câu chuyện.
– Nhắc lại sự hi sinh cao cả của cô gái:
+ Đại từ nhân xưng tôi – em: nói về người liệt sĩ với thái độ yêu thương, thân tình.
+ Hành động của cô gái: để ngăn không địch ném bom phá tuyến đường, để đoàn xe quân sự ra trận kịp thời, cô đã thắp lửa đánh lạc hướng địch, chấp nhận hi sinh.
– Hình ảnh biểu tượng cao đẹp: “lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa”, “hứng lấy luồng bom”, thể hiện sự hi sinh một cách tự nguyện, thầm lặng. Chỉ có tình yêu nước, yêu tự do mới khiến con người quên đi sợ hãi, không ngần ngại nhận lấy cái chết.
– Hình ảnh “hố bom nhắc chuyện người con gái”: vừa là hình ảnh đau thương của chiến tranh để lại, vừa là nhân chứng cho sự hi sinh cao cả của cô gái mở đường.
b, Sự thương xót, cảm hứng bi tráng khi nhớ đến cô gái đã hi sinh
– Hình ảnh so sánh: Ví cô gái đã hi sinh như một “khoảng trời” nằm trong đất.
– Ba hình ảnh hoán dụ:
+ Tâm hồn cô như “sao sáng ngời”
+ Da thịt cô như “mây trắng”
+ Trái tim cô tỏa sáng như mặt trời
⇒ Những hình ảnh gắn với vẻ đẹp và sự tự do. Tinh thần yêu nước và lí tưởng cao đẹp của cô vẫn luôn dõi theo những người đang sống, soi sáng con đường tư tưởng cho họ.
⇒ Tuy sự hi sinh nào cũng là có đau thương, nhưng qua việc sử dụng những hình ảnh trên, tác giả vừa ca ngợi tâm hồn cao đẹp của cô gái mở đường, vừa nói cô gái đã hóa thân vào thiên nhiên, gợi ra sự ý niệm về sự bất tử của người anh hùng.
c. Những giá trị nghệ thuật
– Thể thơ tự do
– Hình ảnh
– Biện pháp tu từ…
3. Kết đoạn
– Giá trị nội dung: bài thơ ca ngợi, biết ơn sự hi sinh của những thanh niên xung phong trên đường Trường Sơn.
– Giá trị nghệ thuật: thể thơ tự do, giọng thơ bi tráng, giàu cảm xúc; sử dụng nhiều hình ảnh biểu tượng giá trị.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật em qua đoạn thơ Em nằm dưới đất sâu (Mẫu 1)
Trong những vần thơ tha thiết của Lâm Thị Mỹ Dạ, hình ảnh người nữ thanh niên xung phong hiện lên vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Em đã ngã xuống ở Trường Sơn, thân thể nằm lại dưới lòng đất sâu, nhưng tâm hồn em thì như những vì sao ngời sáng, lung linh giữa bầu trời đêm. Em đã hóa thân vào thiên nhiên, vào đất trời quê hương: làn mây trắng nhẹ nhàng trôi, nắng vàng rực rỡ ban mai, tất cả đều phảng phất bóng dáng em. Trái tim em vẫn còn đó, sáng bừng như vầng dương thao thức, soi lối cho những bước chân tiếp nối hôm nay. Đọc những câu thơ ấy, em cảm nhận sâu sắc sự cao cả của những người con gái Việt Nam nơi tuyến lửa. Em còn trẻ, còn mơ mộng, còn biết yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng em đã dâng hiến cả tuổi xuân để đổi lấy tự do cho Tổ quốc. Sự hi sinh ấy khiến em khâm phục, nghẹn ngào và tự hào. Nếu không có những con người như em, làm sao có được hòa bình và hạnh phúc hôm nay? Nhân vật trong đoạn thơ khiến em càng tin rằng, sức mạnh của dân tộc Việt Nam chính là ở tinh thần bất khuất, ở ý chí sắt đá và tình yêu nước nồng nàn. Em dặn lòng mình phải sống sao cho xứng đáng, phải tiếp nối ngọn lửa ấy bằng học tập, bằng lao động và bằng những việc làm ý nghĩa cho đất nước. Người nữ thanh niên xung phong đã hóa thân vào “khoảng trời, hố bom” sẽ mãi là biểu tượng bất tử, khắc sâu trong trái tim mỗi thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật em qua đoạn thơ Em nằm dưới đất sâu (Mẫu 2)
Đọc đoạn thơ trong “Khoảng trời, hố bom” của Lâm Thị Mỹ Dạ, em không khỏi xúc động và tự hào trước hình ảnh người nữ thanh niên xung phong đã ngã xuống giữa Trường Sơn khốc liệt. Em đã nằm lại trong lòng đất, thân thể không còn nữa, nhưng linh hồn em vẫn vẹn nguyên, tỏa sáng giữa bầu trời đêm, hóa thành những vì sao lung linh dẫn lối cho thế hệ hôm nay. Thịt da em mềm mại, trắng trong đã tan vào đất, vào trời, để rồi hiện hữu trong làn mây trắng, trong nắng vàng rực rỡ của ban ngày. Em như đã hòa làm một với thiên nhiên, bất tử cùng đất nước. Nhà thơ đã ví trái tim em như mặt trời vĩnh hằng, soi sáng bước chân những người đi sau, để mỗi chúng ta hôm nay luôn thấy rõ con đường mình cần đi, luôn biết trân trọng và sống xứng đáng với những hi sinh ấy. Hình ảnh em gợi cho em niềm xúc động sâu xa: một cô gái còn rất trẻ nhưng đã mang trong mình ý chí sắt son, tình yêu Tổ quốc lớn lao, dám đối diện với cái chết để giữ trọn lời thề với non sông. Sự hi sinh ấy khiến em thêm hiểu giá trị của hòa bình, thêm biết ơn máu xương thế hệ cha anh. Qua em, em cảm nhận được sức mạnh của dân tộc Việt Nam – một dân tộc tuy nhỏ bé về thân hình nhưng lại vĩ đại bởi ý chí và khát vọng độc lập. Em tự nhủ mình phải sống có trách nhiệm hơn, phải nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ đi trước. Hình ảnh nữ thanh niên xung phong ấy sẽ mãi mãi là khoảng trời đẹp nhất trong tâm hồn em, là ngọn lửa bất diệt soi sáng niềm tin và ý chí của tuổi trẻ hôm nay.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật em qua đoạn thơ Em nằm dưới đất sâu (Mẫu 3)
Bài thơ “Khoảng trời hố bom” của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những bài thơ hay viết về đề tài người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Bài thơ được sáng tác năm 1972, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt trên miền Nam. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh một cô gái thanh niên xung phong đang đi trên con đường Trường Sơn. Cô gái ấy mang trên mình chiếc áo xanh, chiếc khăn quàng đỏ, và đôi mắt “biếc như trời”. Cô gái ấy đang đi trên con đường đầy bom đạn, nhưng cô vẫn mang trong mình niềm tin và khát vọng hòa bình. Hình ảnh “hố bom nhắc chuyện người con gái” gợi lên sự đau thương, mất mát của chiến tranh. Hố bom là dấu tích của bom đạn, là nơi đã cướp đi sinh mạng của biết bao người dân vô tội. Nhưng trong cái đau thương ấy, vẫn có một hình ảnh đẹp đẽ của người con gái thanh niên xung phong. Cô gái ấy đã hy sinh tuổi thanh xuân, thậm chí cả mạng sống của mình để xây dựng con đường Trường Sơn, để đưa vũ khí, lương thực, thuốc men vào miền Nam đánh giặc. Hình ảnh “vầng dương thao thức” gợi lên sự sống, sự hồi sinh sau chiến tranh. Vầng dương là biểu tượng của ánh sáng, của niềm hi vọng. Hình ảnh “vầng dương thao thức” thể hiện niềm mong mỏi hòa bình, mong mỏi được sống trong một cuộc sống bình yên, hạnh phúc. Cuối bài thơ, tác giả viết: “Em đã hóa thân thành đất, thành rừng Để con đường mang tên em Suốt bốn mùa xanh thắm”. Hình ảnh “em đã hóa thân thành đất, thành rừng” là hình ảnh tượng trưng cho sự bất tử của người con gái thanh niên xung phong. Cô gái ấy đã hóa thân vào đất, vào rừng, trở thành một phần của thiên nhiên, của đất nước. Cô gái ấy sẽ mãi mãi sống trong lòng dân tộc, trong ký ức của những người đã từng biết đến cô. Nội dung chính của bài thơ là ca ngợi tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Hình ảnh cô gái thanh niên xung phong là đại diện tiêu biểu cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời kỳ ấy. Cô gái ấy đã hy sinh tuổi thanh xuân, thậm chí cả mạng sống của mình để xây dựng đất nước, để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức biểu cảm. Các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa, ẩn dụ được sử dụng linh hoạt, góp phần tô đậm vẻ đẹp của hình tượng người con gái thanh niên xung phong.
