Viết đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ

“Ngoại kể rằng mẹ tôi mất sớm vì một căn bệnh hiểm nghèo khi hai anh em tôi vẫn còn rất nhỏ, lúc đó em tối mới một tuổi, còn tôi mới lên ba, cũ sốc quá lớn khiến bố tôi sầu não ủ ê đến hàng mấy năm trời vẫn chưa nguôi ngoai.

Hàng ngày ngoại trông nom chăm bẵm anh em chúng tôi để bố đi làm, nhưng cứ về đến nhà là bố lại ôm chúng tôi vào lòng vỗ về, chăm sóc cho chúng tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Bố không biết ru hay và ngân nga trầm bổng như ngoại, nhưng giọng của bố trầm ấm, bố ru chúng tôi bằng những bài thơ. Và bài ru mà tôi thường xuyên nghe nhất đó là bài “Bầm ơi”. Cứ mỗi lần bế chúng tôi lên võng hay lên giường là bố mở đầu bằng bài “Bầm ơi”, cứ vậy bố đọc đi đọc lại bài “Bầm ơi” một lát là anh em tôi ngủ say, nhiều khi tôi thấy bố nghẹn ngào xúc động, nhất là những khi bố nhắc đến tên mẹ. Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt bố. Thấy bố một mình cảnh gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ quả là vất và. Anh em họ hàng khuyên bố tôi nên tìm mẹ mới cho chúng tôi nhưng bố nhất định không đồng ý

[…]

Và bố cứ vậy, lo lắng chăm sóc, thường hay mua quà bánh cho chúng tôi mỗi khi bố đi đâu xa về, hàng ngày bố luôn đến đòn tôi trước giờ, chưa bao giờ bố để tôi phải đứng trước cửa trường chờ đợi! Khi tôi lên cấp hai bổ mua cho tôi một cái xe đạp cũ, tôi vui vẻ cũng chúng bạn đi học, đi chơi… tôi đâu biết hàng ngày bố vất và làm đủ các nghề nặng nhọc như phụ hồ, đào ao, đào giếng… cho đến một hôm bố ngã bệnh. Bố sốt li bì mấy hôm không ăn uống được. Tôi vào bệnh viện thăm bố, thấy bố gầy sút xanh xao, tôi lo lắng và thương bố vô cùng, tôi nói với bố:

– Bố ạ. Con xin phép nghỉ học để chăm cho bố nhanh khỏe lại nhé!

Bố ân cần cầm tay tôi:

– Bố không sao đâu, con cứ lo học cho giỏi và bảo ban em cũng vậy là bố nhanh khỏe thôi.

Tôi ra về mà lòng bất an, chắc bố vất và vì lo lắng cho chúng tôi nhiều quá nên mới để bệnh! Giá như mẹ tôi còn sống thì… Tôi phải làm sao để giúp đỡ cho bố bớt vất vả đây? Từ hôm đó tôi không vô tư học hành vui chơi như trước nữa, tôi nghĩ sẽ cố gắng tranh thủ sau thời gian học tập tìm kiếm thêm công việc làm để giúp đỡ gia đình, giúp đỡ cho bố bớt vất vả, ý định của tôi chưa kịp thực hiện thì không ngờ mấy hôm sau bố tôi qua đời! Tôi ân hận vô cùng. Bố ơi! Giá như con biết thương và giúp đỡ bố nhiều hơn

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ

1. Mở đoạn

  • Giới thiệu văn bản Bố tôi của Cao Thị Tỵ.

  • Khẳng định: truyện ngắn đã khắc họa cảm động tình cảm sâu nặng, âm thầm và hi sinh của người cha dành cho con.

2. Thân đoạn

a) Hoàn cảnh làm nổi bật tình cha

  • Mẹ mất sớm khi các con còn rất nhỏ → người cha phải chịu cú sốc tinh thần lớn.

  • Bố vừa làm cha vừa làm mẹ, gánh vác toàn bộ trách nhiệm nuôi con.

b) Biểu hiện cụ thể của tình cảm người cha

  • Yêu thương, chăm sóc con tỉ mỉ: ôm ấp, vỗ về, lo từng miếng ăn giấc ngủ.

  • Ru con bằng thơ, đặc biệt là bài “Bầm ơi” → vừa ru con, vừa gửi gắm nỗi nhớ thương vợ.

  • Từ chối đi bước nữa dù họ hàng khuyên nhủ → hi sinh hạnh phúc riêng vì con.

  • Chấp nhận làm đủ nghề nặng nhọc để nuôi con ăn học.

  • Khi ốm nặng vẫn không nghĩ cho bản thân, chỉ lo con học hành, trưởng thành.

c) Ý nghĩa tình cảm

  • Tình cha lặng lẽ, bền bỉ, không phô trương nhưng vô cùng sâu sắc.

  • Thể hiện vẻ đẹp cao cả của người cha Việt Nam giàu đức hi sinh.

3. Kết đoạn

  • Khẳng định: tình cảm người cha trong Bố tôi là tình phụ tử thiêng liêng, cảm động.

  • Gợi nhắc người đọc biết trân trọng, yêu thương cha mẹ khi còn có thể.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ (Mẫu 1)

Trong truyện ngắn Bố tôi, nhà văn Cao Thị Tỵ đã khắc họa một cách xúc động tình cảm sâu nặng, bền bỉ và âm thầm của người cha dành cho các con sau biến cố. Khi mẹ mất sớm, nỗi đau ấy trở thành cú sốc lớn không chỉ với những đứa trẻ thơ dại mà còn với người cha – một người đàn ông phải gánh trên vai cả nỗi mất mát riêng tư lẫn trách nhiệm nuôi con khôn lớn. Dù sầu não, ủ ê nhiều năm trời, ông vẫn nén lại nỗi đau của mình để làm điểm tựa cho các con. Tình yêu thương của người cha được thể hiện trước hết qua sự chăm sóc tỉ mỉ, ân cần trong từng sinh hoạt hằng ngày. Đi làm vất vả bên ngoài, nhưng hễ về đến nhà là ông lại ôm con vào lòng, lo từng miếng ăn, giấc ngủ. Không biết ru con bằng những lời hát ngọt ngào, ông ru con bằng những bài thơ, đặc biệt là bài “Bầm ơi” – bài thơ gợi nhớ đến người vợ đã khuất, khiến những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt người cha. Đó là những giọt nước mắt của nỗi nhớ thương, của tình yêu còn dang dở, nhưng cũng là minh chứng cho một tấm lòng giàu yêu thương và hi sinh. Không chỉ vậy, người cha còn từ chối đi bước nữa dù họ hàng khuyên nhủ, bởi ông không muốn các con phải chịu cảnh “khác máu tanh lòng”. Suốt những năm tháng ấy, ông chấp nhận làm đủ nghề nặng nhọc như phụ hồ, đào ao, đào giếng chỉ để các con có cuộc sống đủ đầy hơn. Ngay cả khi ốm nặng, ông vẫn không nghĩ cho bản thân mà chỉ lo cho việc học hành của con, ân cần dặn dò con phải cố gắng học giỏi, chăm sóc em. Tình cha trong Bố tôi vì thế hiện lên thật lặng lẽ mà lớn lao, không ồn ào phô trương nhưng thấm sâu vào lòng người đọc. Đó là tình yêu thương hi sinh trọn vẹn, là bóng dáng quen thuộc của biết bao người cha Việt Nam đã dành cả cuộc đời mình để sống vì con cái.

Đoạn văn 200 chữ phân tích tình cảm của người cha dành cho con trong văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ (Mẫu 2)

Văn bản Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ đã khắc họa một cách chân thực và xúc động hình ảnh người cha nghèo giàu tình yêu thương, sẵn sàng hi sinh cả cuộc đời mình vì các con. Sau cú sốc mất vợ khi hai con còn quá nhỏ, nỗi đau ấy khiến người cha “sầu não ủ ê đến hàng mấy năm trời”, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Trái lại, tình yêu dành cho con đã trở thành động lực để ông tiếp tục sống, tiếp tục gánh vác trách nhiệm vừa làm cha, vừa thay mẹ nuôi con khôn lớn. Tình cảm ấy trước hết được thể hiện qua sự chăm sóc ân cần, bền bỉ trong từng sinh hoạt đời thường. Dù bận rộn mưu sinh, mỗi khi về nhà, người cha lại “ôm chúng tôi vào lòng”, lo cho con “từng miếng ăn giấc ngủ”, những việc tưởng nhỏ bé nhưng chứa đựng yêu thương sâu nặng. Đặc biệt, tình yêu của người cha còn hiện lên qua những đêm ru con bằng thơ. Không ru con bằng lời ru êm ái như người mẹ, ông ru con bằng bài thơ “Bầm ơi” – bài thơ chan chứa tình mẫu tử. Trong những câu thơ lặp đi lặp lại ấy là nỗi nhớ thương vợ, là sự nghẹn ngào, là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống khi con đã ngủ say. Những giọt nước mắt đó cho thấy người cha không hề cứng rắn như vẻ ngoài, mà mang một trái tim nhạy cảm, sâu sắc, giàu yêu thương. Đáng trân trọng hơn, trước lời khuyên nên đi bước nữa, người cha đã kiên quyết từ chối, chấp nhận cô đơn cả đời để dành trọn vẹn tình yêu cho các con. Tình cha còn thể hiện qua sự hi sinh thầm lặng. Ông làm đủ mọi nghề nặng nhọc để nuôi con ăn học, luôn đến đón con đúng giờ, mua quà mỗi lần đi xa về, sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để con được đủ đầy hơn. Ngay cả khi ốm nặng, người cha vẫn không nghĩ cho mình mà chỉ lo cho việc học hành của con, ân cần dặn con “cứ lo học cho giỏi”. Đến khi người cha qua đời, nỗi ân hận muộn màng của người con càng làm nổi bật hơn tình yêu bao la, vô điều kiện mà người cha đã dành trọn cho con. Qua văn bản Bố tôi, hình ảnh người cha hiện lên bình dị nhưng cao đẹp, khiến người đọc không khỏi xúc động và thêm trân trọng tình phụ tử – một thứ tình cảm lặng lẽ, bền bỉ mà sâu nặng suốt đời

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay