Viết đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ”

Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ”.

XUÂN XƯA CÓ MẸ

Xuân chợt đến cho mai vàng rợp ngõ

Nắng dịu dàng muôn hoa cỏ đưa hương

Ngắm bạn bè khoe áo mới trên đường

Con giận dỗi thu mình trong góc tối

Mẹ vỗ về lệ mặn ướt đôi môi.

Đau đớn quá mẹ rời xa con vội

Mất mẹ rồi con khóc mấy xuân qua

Còn đâu nữa để vòi quà áo Tết

Để bàn tay mẹ vuốt ve trìu mến

Để ngụp lặn trong lòng mẹ mông mênh.

Mùa xuân nữa lại về trên dương thế

Con chạnh lòng nhớ mẹ thuở xuân xưa

Một nén hương trong đêm đón giao thừa

Con thức trắng lặng nghe lòng hiu quạnh

Con không mẹ như buồm trắng mong manh.

(Lê Thị Kiều Nga, Tập san Lương Thế Vinh 1995)

Dàn ý đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ” 

1. Mở đoạn: Giới thiệu bài thơ (nhan đề, tác giả). Nêu ấn tượng chung về khổ thơ.

Khổ thơ trích trong bài thơ “Xuân xưa có mẹ” của Lê Thị Kiều Nga là một sáng tác đầy xúc động, khắc họa nỗi nhớ thương mẹ da diết trong những ngày xuân, khi mọi người sum vầy thì người con chỉ còn lại nỗi cô đơn trống vắng khi thiếu đi hình bóng và tình yêu thương của mẹ.

2. Thân đoạn

– Trình bày cảm nghĩ về nội dung như (mạch cảm xúc, chủ đề, thông điệp) của khổ thơ.

+ Khổ thơ triển khai mạch cảm xúc theo dòng hồi tưởng từ hiện tại về quá khứ, từ mùa xuân bây giờ sang mùa xuân thuở xưa khi còn mẹ.

+ Chủ đề nổi bật là nỗi nhớ thương mẹ khôn nguôi của người con, nhất là khi mùa xuân về, thời khắc thiêng liêng của sum họp và yêu thương.

+ Thông điệp bài thơ gợi nhắc mỗi người hãy trân quý tình mẹ khi còn có thể, bởi khi mất đi sẽ chỉ còn là nỗi tiếc thương vô hạn

– Nêu cảm nghĩ về những yếu tố nghệ thuật và tác dụng của chúng trong việc biểu đạt nội dung.

+ Khổ thơ sử dụng hình ảnh gần gũi, thân thuộc như “nén hương”… giúp khơi gợi không khí xuân và làm nổi bật sự trống vắng khi mẹ không còn…

+ Thể thơ tám chữ với nhịp điệu khoan thai, sâu lắng, rất phù hợp để diễn tả dòng cảm xúc dạt dào, nghẹn ngào của nhân vật trữ tình…

3. Kết đoạn: Khái quát cảm nghĩ về khổ thơ.

Khổ thơ xúc động, thấm đẫm tình mẫu tử thiêng liêng, khiến người đọc càng thêm yêu quý, trân trọng những mùa xuân có mẹ trong đời.

Viết đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ”

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ”(mẫu 1)

Khổ thơ cuối trong bài thơ Xuân xưa có mẹ của Lê Thị Kiều Nga đã để lại trong em nỗi xúc động sâu xa bởi cảm giác mất mát và cô đơn của người con khi mùa xuân về mà không còn mẹ. Mùa xuân – biểu tượng của sum vầy, hạnh phúc – nay lại trở thành thời khắc khơi dậy nỗi nhớ thương khôn nguôi. Hình ảnh “một nén hương trong đêm đón giao thừa” gợi không khí thiêng liêng, trầm lắng, cho thấy người con chỉ còn biết tìm về mẹ qua ký ức và tâm linh. Nỗi buồn ấy càng thấm thía khi “con thức trắng lặng nghe lòng hiu quạnh”, một sự trống trải kéo dài cả trong không gian lẫn tâm hồn. Đặc biệt, hình ảnh so sánh “con không mẹ như buồm trắng mong manh” giàu sức gợi, thể hiện rõ sự chênh vênh, lạc lõng của người con khi mất đi điểm tựa yêu thương lớn nhất đời mình. Khổ thơ không chỉ là tiếng lòng nhớ mẹ mà còn nhắn nhủ mỗi người hãy biết trân trọng những mùa xuân còn mẹ, bởi đó là hạnh phúc không gì có thể bù đắp.

Đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm nghĩ của em về khổ thơ cuối của bài thơ “Xuân xưa có mẹ”(mẫu 2)

Đọc khổ thơ cuối của bài thơ Xuân xưa có mẹ, em cảm nhận rõ nỗi đau âm thầm nhưng dai dẳng của người con trước sự vắng bóng của mẹ trong những ngày đầu xuân. Mùa xuân vẫn “lại về trên dương thế”, thời gian vẫn trôi, nhưng trong lòng nhân vật trữ tình chỉ còn lại nỗi nhớ mẹ da diết. Từ “chạnh lòng” diễn tả cảm xúc bất chợt mà sâu nặng, như một vết thương chưa bao giờ lành mỗi khi xuân đến. Hình ảnh “nén hương trong đêm đón giao thừa” vừa thiêng liêng vừa xót xa, cho thấy sự cô độc của người con khi không còn được đón Tết trong vòng tay mẹ. Cảm giác trống vắng được đẩy lên cao ở câu thơ “con thức trắng lặng nghe lòng hiu quạnh”, gợi một đêm xuân dài vô tận trong nỗi buồn. Hình ảnh so sánh “con không mẹ như buồm trắng mong manh” đã khắc họa sâu sắc thân phận lẻ loi của con người khi thiếu đi tình mẫu tử. Khổ thơ khép lại bài thơ bằng nỗi buồn lặng lẽ nhưng ám ảnh, khiến em càng thêm yêu thương và trân quý mẹ khi còn có thể.

4.5/5 - (22 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay