Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích Ga xép
GA XÉP (trích)
(Lê Minh Khuê)
[Giới thiệu: Lê Minh Khuê là một trong những nhà văn tiêu biểu của thời kì đổi mới. Truyện của bà thiên về cuộc sống đời thường, có khả năng bao quát và gợi ra nhiều suy ngẫm về nhân sinh, thế sự với nghệ thuật trần thuật đa dạng, sử dụng linh hoạt những điểm nhìn khác nhau…
Truyện ngắn Ga xép kể về cuộc đời ông Lăng. Ông sống trong ngôi nhà có từ đời ông nội, chứng kiến sự mất tích bí ẩn của cha, sự chờ đợi mỏi mòn của mẹ, hành động hi sinh của em trai. 16 tuổi ông đi lính, rồi trở thành một nhà báo, cuối đời lại quay về sống trong ngôi nhà cũ với ám ảnh về linh hồn người cha và kí ức về mẹ. Ông Lăng có hai đứa con gái học giỏi, ngoan ngoãn, nhưng chúng khiến ông vô vọng vì đều lấy chồng ngoại quốc và theo chồng xa xứ. Mải chạy theo tình yêu, chúng đã không cảm nhận được nỗi cô đơn của cha khi phá cái nhà cũ, xây cho ông “một ngôi nhà sặc sỡ kiểu cách kì quặc” và “rải tiền lo cho ông”…]
Ông đã đi quá nhiều. Có lẽ lỗi do ông đi nhiều. Ông đã dựa vào người em ruột, liệt sĩ thời chống Pháp để lý lịch của ông qua được cái cửa khẩu khó nhất, để hành nghề, để đi. Bao nhiêu bâng khuâng ở các phương trời xa lạ. Một lần ở hành lang khách sạn gần vùng Si-bê-ri, một thiếu nữ làm quen với ông. Khi chia tay, nàng ghi cho ông cái địa chỉ bằng tiếng Nga. Quê nàng ở thượng nguồn sông Amua, phần chảy qua nước Nga vĩ đại. Cho đến bây giờ ông vẫn cảm thấy chống chếnh khi nghĩ tới cái làng nào đấy ở bên sông Amua. Làm sao ông có thể đến được con sông ấy. Nó ở đâu, cái làng như hạt bụi trên vùng đất bao la? Sau chiến tranh, ông đi khắp nơi. Tận một hòn đảo xa tít ngoài Thái Bình Dương, ông cũng gặp người Việt. Trong một ngôi làng hẻo lánh gần rừng Amazôn, một người đàn ông đón xe của ông đi qua. Đôi mày lưỡi mác đặc trưng của đồng bằng Bắc bộ, đôi mắt nhỏ xếch như hai sợi chỉ trên gò má cao đỏ bầm… Một người Việt Nam chính hiệu ra đi từ những năm năm mươi. Giọt nước mắt của con người lưu lạc đó nhỏ vào bàn tay ông, khi ông nắm tay anh ta. Anh ta quên cả tiếng Việt rồi. Đằng sau anh ta là một người đàn bà da đỏ có hai gò má như tạc bằng đất sét. Ông thương những con người đơn lẻ phải thích nghi với xứ người. Nhưng một lần tới New York, vô tình ông rẽ ngoặt sang phía khác khi thấy mấy người Việt đi tới. Ông lúng túng không muốn đối thoại. Cái quả bom của chiến tranh nhiều phía đã nổ tung đất nước ông. Những con người tung tóe khắp hành tinh, mang theo những hận thù, để lại nhiều nghi kỵ.
Bất hạnh thay một xứ sở trong đó người ta chẳng được ở yên một chỗ. Sinh con đẻ cái trong một mái nhà, già đi và chết trong mái nhà ấy, với những đồ vật “hai mươi năm vẫn chạy tốt”.
Ông nói với mấy đứa con cái ý nghĩ về mái nhà, về vùng đất. Hai đứa đều cười. Thượng đế sinh ra con người trên mặt đất. Cũng cây cỏ ấy cũng mặt trời ấy. Ai muốn sống ở đâu thì sống. Tổ quốc là mặt trái đất này. Cha già rồi, cha nghĩ những điều cạn hẹp. Chúng con như cái áo phông cái quần bò. Ở đâu có người ở đó sống tốt. Lúc này cả trái đất đều mặc áo phông quần bò. Biên giới sẽ chẳng còn ý nghĩa gì đâu cha.
Ông lặng thinh. Chúng nó có lí của chúng nó. Nhưng chúng nó đặt ông vào trào lưu áo phông quần bò của chúng, chúng thực tàn nhẫn. Chúng đang giết ông khi chúng phá cái nhà cũ của ông, chúng xách va-li ra đi khi cái chết đang vỗ cánh trên đầu ông.
Ông ngủ lơ mơ trong cái giường đệm với những chồng gối cao xa lạ trong ngôi nhà mới. Một cái bóng sượt qua mặt ông, có thực, không phải cảm giác. Và một tiếng rên đau đớn, ông nghe rõ.
Ông ngồi bật dậy bất giác kêu lên: Cha ơi! Nhưng tất cả lại tĩnh lặng.
Dạo hai đứa con mới đi theo tình yêu, ông ở lại ngôi nhà một tầng cũ đến nỗi khi mưa lâu, mái ngói bốc lên mùi rêu ẩm ướt. Ông đi chơi với mấy người bạn già, ông về cái nhà rêu mốc thấy an tâm, ngồi uống nước trà, đọc những cuốn sách đã cũ. Ông chờ đợi những đứa con trở về. Những con người đã chết, chủ nhân đích thực của ngôi nhà cũng thấy yên ổn khi ẩn nấp sau cửa bức bàn, sau cái tủ gỗ có từ đầu thế kỉ. Ông ở trong ngôi nhà, đêm đêm cảm thấy có nhiều đôi mắt âu yếm dõi theo. Ông sống với những linh hồn, và chờ đợi…
Cái thời ông mặc chiếc quần sooc nhỏ xíu, cởi trần cùng thằng em trèo lên cây sấu trước cửa rung cành cho sấu chín rụng lộp bộp trên mái ngói, là thời người ta thấy có lí khi sinh ra đời. Cái thời thanh bình ấy chỉ là khoảnh khắc. Ông không hề thấy đời mình thanh bình. Lúc nào cũng có cái gì đó đập vào tai: tiếng còi hụ báo máy bay, tiếng bom xé màng tai, tiếng kêu gọi tản cư, kêu gọi lên đường, kêu gọi tẩy chay ai đó, tuyên dương ai đó, tiếng loa báo những chuyến tàu chạy ở nhà ga, tiếng mẹ ông giục: nhanh nhanh lên các con! Đời của một người Việt đầy ắp những âm thanh hối hả. Cuộc sống như chuyến tàu chợ, hành lí nhặt nhạnh tạm bợ, mặt mũi bơ phờ. Chuyến tàu đôi khi dừng ở ga xép cho người ta xuống xả hơi tí chút. Trong cái ga xép ấy là một thoáng bình yên như không có thực. Người ta làm một mái nhà, trồng một vụ rau, cưới vợ cho con, có một đứa cháu, có một chút kỉ niệm… Rồi lại bỏ tất cả, lên một con tàu chạy không có chỗ dừng cố định. Nhưng lạ thay, ông thường xuyên quên hẳn tiếng rin rít của bánh xe nghiến trên đường sắt số mệnh. Sự bình yên ít ỏi ở những ga xép sống mãnh liệt hơn sự hãi hùng.
(Trích Ga xép, Lê Minh Khuê, Truyện ngắn đặc sắc Việt Nam từ 1986 đến nay, Đoàn Ánh Dương tuyển chọn và giới thiệu, NXB Phụ nữ, 2013, tr.139-153)
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích Ga xép
+ Điểm nhìn trong đoạn trích: nhìn từ nhân vật ông Lăng, chủ yếu là điểm nhìn bên trong. Điều đó được biểu hiện qua cách diễn đạt ông vẫn cảm thấy, ông thương, ông lúng túng, ông lặng thinh…
+ Phân tích điểm nhìn:
– Giúp khắc họa nhân vật ông Lăng, đặc biệt là chiều sâu nội tâm của nhân vật: những suy nghĩ thầm kín, những trăn trở day dứt, những mong muốn…
– Cho thấy ông Lăng là một con người từng trải, đơn độc, đầy hoài niệm, có tâm hồn sâu sắc…
+ Đánh giá: việc sử dụng điểm nhìn bên trong tạo giọng điệu trần thuật trầm tư, sâu lắng, giàu tính triết lí; góp phần thể hiện chủ đề tác phẩm…

Đoạn văn 200 chữ phân tích điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích Ga xép (Mẫu 1)
Trong đoạn trích “Cao điểm” của Lê Minh Khuê, điểm nhìn trần thuật được khai thác từ nhân vật ông Lãng, chủ yếu là điểm nhìn bên trong để tái hiện rõ chiều sâu nội tâm phức tạp, giúp người đọc hiểu sâu sắc hơn những suy nghĩ, cảm xúc phức tạp vốn có của con người. Bên cạnh đó, thủ pháp nghệ thuật tình huống góp phần khắc hoạ hình tượng ông Lãng vừa hiện thực, vừa giàu tâm lý. Việc thể hiện sâu sắc chủ đề tác phẩm ở chi tiết thấy rõ những vết sẹo của cuộc đời người lính trên tuyến đường Trường Sơn phải mất bao nhiêu năm mới liền lại được cũng là một điểm nhấn. Khi nhắc đến tên của ông Lãng thông qua cách đánh giá nội tâm của nhân vật, ta thấy được những suy nghĩ, cảm xúc đầy phức tạp và day dứt. Ông Lãng không chỉ là một người đàn ông giàu tình cảm, mà còn mang nặng nỗi đau từ quá khứ, những mất mát không thể nào xoá nhoà. Để sống tiếp, người đàn ông từng trải này phải đặt cho mình một “vỏ bọc” cứng cỏi. Mọi hành động trong quá khứ đã trở thành ký ức, những kỷ niệm vững lại phía trước khiến ông như già đi sau những đau thương mất mát. Có thể nói, nhân vật ông Lãng không chỉ là một cá nhân của cuộc đời mà còn là đại diện cho biết bao con người giả vờ mạnh mẽ để che giấu nỗi niềm. Ngòi bút của Lê Minh Khuê với ông Lãng thông cảm lạ thường, như thể nỗi đau nơi trú ngụ mãi còn là nơi nở hoa.
Đoạn văn 200 chữ phân tích điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích Ga xép (Mẫu 2)
Trong đoạn trích Ga xép của Lê Minh Khuê, điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt ở bên trong nhân vật ông Lăng. Người kể chuyện dường như nhập hẳn vào tâm tư nhân vật, bộc lộ trực tiếp những cảm xúc, suy nghĩ, trăn trở của ông qua cách diễn đạt “ông vẫn cảm thấy”, “ông thương”, “ông lúng túng”, “ông lặng thinh”… Chính điểm nhìn bên trong này đã giúp khắc họa chiều sâu nội tâm nhân vật: một con người từng trải, cô đơn, đầy day dứt và hoài niệm. Ở ông Lăng, ta thấy hiện lên cả nỗi ám ảnh về chiến tranh, những hồi ức đau buồn về gia đình, nỗi buồn bất lực trước sự xa cách của con cái, cũng như khao khát được sống trong mái nhà yên ổn. Nhờ đó, nhân vật không chỉ hiện ra ở vẻ bề ngoài mà còn hiện lên với thế giới tâm hồn phức tạp, giàu suy tư triết lí. Việc lựa chọn điểm nhìn trần thuật bên trong đã tạo nên một giọng điệu trầm tư, sâu lắng, khiến câu chuyện thấm đẫm nỗi buồn nhân thế và gợi nhiều chiêm nghiệm về thân phận con người, về mái nhà, về quê hương. Qua đó, tác phẩm không chỉ khắc họa chân dung ông Lăng mà còn mở rộng thành những suy ngẫm sâu xa về sự mất mát, lưu lạc và nỗi khao khát bình yên của con người trong đời sống hiện đại.
Đoạn văn 200 chữ phân tích điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích Ga xép (Mẫu 3)
Trong đoạn trích Ga xép của Lê Minh Khuê, điểm nhìn trần thuật được triển khai chủ yếu qua nhân vật ông Lãng – một người đàn ông từng trải, lặng lẽ mang trong mình nhiều suy tư, hồi ức và day dứt. Việc lựa chọn điểm nhìn từ nội tâm ông Lãng giúp dòng tự sự trong truyện trở nên chân thực, giàu chiều sâu và đậm chất đời sống. Người đọc không chỉ quan sát sự việc bằng con mắt của người kể mà còn được “đi cùng” dòng cảm xúc, nhận thức, những chuyển động tâm lý thầm kín của nhân vật. Bằng cách ấy, tác giả tái hiện thế giới nội tâm đầy phức tạp: nỗi cô đơn, cảm giác trống vắng, sự mệt mỏi của một người từng trải nhiều mất mát; đồng thời cho thấy ở ông Lãng vẫn chất chứa sự nhân hậu, ấm áp và mong muốn được thấu hiểu. Điểm nhìn trần thuật từ bên trong giúp câu chuyện có tính chân thật cao. Những đổi thay của cuộc sống, những mối quan hệ đã nhòe dần theo thời gian, những ký ức từng đau đớn nhưng không thể xoá bỏ… tất cả được soi chiếu qua cái nhìn giàu suy nghiệm của ông Lãng. Nhờ đó, người đọc không chỉ hiểu nhân vật mà còn cảm nhận được hơi thở của cuộc đời: sự khắc nghiệt của thời gian, nỗi xót xa trước những điều đã qua, và cả niềm hy vọng nhỏ bé trong sâu thẳm con người. Có thể nói, bằng việc đặt điểm nhìn trần thuật vào nhân vật ông Lãng, Lê Minh Khuê đã tạo nên một thế giới nghệ thuật đậm tính nhân văn. Câu chuyện vì thế không chỉ kể về một cuộc đời, mà mở ra những triết lý nhẹ nhàng về sự sống, về ký ức và về những điều làm con người trở nên tử tế hơn.
