Viết đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người

Đề bài: Lấy tựa đề “Gia đình và quê hương – chiếc nôi nâng đỡ đời con“, hãy viết một đoạn văn nghị luận nêu suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người?

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người

1/ Mở đoạn:

– Giới thiệu vấn đề nghị luận: Nguồn cội yêu thương của mỗi con người.

– Gia đình và quê hương là điều không thể thiếu trong cuộc đời của mỗi con người, sẽ là bến đỗ bình yên cho mỗi con người.

2/ Thân đoạn:

a/ Khẳng định ý nghĩa của gia đình và quê hương trong cuộc sống của mỗi con người:

– Gia đình là nơi có mẹ, có cha, có những người thân yêu, ruột thịt của chúng ta. Ở nơi ấy chúng ta được yêu thương, nâng đỡ, khôn lớn và trưởng thành.

– Cùng với gia đình là quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của ta. Nơi ấy có mọi người ta quen biết và thân thiết, có cảnh quê thơ mộng trữ tình, có những kỷ niệm ngày ấu thơ cùng bạn bè, những ngày cắp sách đến trường…

– Gia đình và quê hương sẽ là bến đỗ bình yên cho mỗi con người; dù ai đi đâu, ở đâu cũng sẽ luôn tự nhắc nhở hãy nhớ về nguồn cội yêu thương.

b/ Những việc để xây dựng quê hương và làm rạng rỡ gia đình

– Với gia đình, chúng ta hãy làm tròn bổn phận của người con, người cháu: Học giỏi, chăm ngoan, hiếu thảo để ông bà, cha mẹ vui lòng.

– Với quê hương, hãy góp sức trong công cuộc dựng xây quê hương: Tham gia các phong trào vệ sinh môi trường để làm đẹp quê hương, đấu tranh trước những tệ nạn xã hội đang diễn ra ở quê hương.

– Nếu có thể khi trưởng thành trở về quê hương lập nghiệp, dựng xây quê mình ngày một giàu đẹp…

c/ Có thái độ phê phán trước những hành vi:

– Phá hoại cơ sở vật chất.

– Những suy nghĩ chưa tốt về quê hương: Chê quê hương nghèo khó, chê người quê lam lũ, lạc hậu, không muốn nhận quê hương mình…

d/ Liên hệ mở rộng: Liên hệ đến những tác phẩm viết về gia đình và quê hương để thấy ý nghĩa của quê hương trong đời sống tinh thần của mỗi con người: “Quê hương” (Đỗ Trung Quân), “Quê hương” (Tế Hanh)…

3/ Kết đoạn: Khẳng định:

– Nguồn cội của mỗi con người là gia đình và quê hương, nên hiểu rộng hơn quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, quê hương còn là Tổ quốc; tình yêu gia đình luôn gắn liền với tình yêu quê hương, tình yêu đất nước.

– Mỗi con người luôn có sự gắn bó những tình cảm riêng tư với những tình cảm cộng đồng…

Viết đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người (Mẫu 1)

Mỗi con người khi cất tiếng khóc chào đời đều có một nguồn cội để yêu thương và hướng về, đó chính là gia đình và quê hương. Gia đình là nơi đầu tiên đón ta bằng vòng tay yêu thương, nuôi dưỡng ta bằng sự chăm sóc tận tình, là mái nhà bình yên để ta lớn lên và hình thành nhân cách. Còn quê hương là mảnh đất thiêng liêng in dấu bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi ta được bồi đắp tâm hồn bằng tình làng nghĩa xóm, bằng những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên. Cội nguồn ấy chính là chiếc nôi nuôi dưỡng và nâng đỡ, cho ta sức mạnh tinh thần to lớn để bước vững vàng vào đời. Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua cảm giác bình yên khi được sống trong vòng tay gia đình, hay xúc động nghẹn ngào khi nghe nhắc đến hai tiếng “quê hương”. Đó không chỉ là ký ức mà còn là điểm tựa tinh thần, là động lực để mỗi người không ngừng phấn đấu. Nhờ có gia đình và quê hương, ta mới có đủ tình yêu thương, nghị lực và niềm tin để vượt qua gian khó, trưởng thành và gặt hái thành công. Chính vì vậy, mỗi người cần ý thức trách nhiệm của mình đối với cội nguồn: sống có ích, ra sức học tập, rèn luyện để mai này góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp, mang lại hạnh phúc cho gia đình. Bởi gia đình và quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là chiếc nôi nâng đỡ, chắp cánh cho những ước mơ đời con bay xa.

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người (Mẫu 2)

Mỗi con người khi sinh ra đều có một nguồn cội để yêu thương và gắn bó, đó là gia đình và quê hương. Gia đình chính là điểm khởi đầu của cuộc đời, nơi ta được sinh ra, lớn lên trong vòng tay yêu thương, được bồi đắp nhân cách bằng tình cảm và sự dạy dỗ của ông bà, cha mẹ. Quê hương là mảnh đất đã chở che, nuôi dưỡng, cho ta tuổi thơ êm đềm với những kỷ niệm trong sáng, thân thương. Gia đình và quê hương như chiếc nôi ấm áp nâng đỡ, hun đúc trong ta tình yêu thương, ý chí và nghị lực để vững vàng bước đi trên đường đời.  Cội nguồn yêu thương ấy không chỉ mang đến cho ta những giá trị tinh thần to lớn mà còn nhắc nhở ta về trách nhiệm. Biết ơn gia đình, ta cần sống hiếu thảo, trân trọng tình cảm máu mủ thiêng liêng. Biết ơn quê hương, ta phải ra sức học tập, rèn luyện để mai này góp phần xây dựng mảnh đất nơi mình sinh ra thêm giàu đẹp, văn minh. Thực tế cho thấy, nhiều người thành công trong cuộc sống luôn khắc sâu trong tim hai chữ “cội nguồn” để nỗ lực phấn đấu và cống hiến. Ngược lại, những ai thờ ơ, vô ơn, quên đi gốc rễ của mình sẽ khó tìm thấy ý nghĩa đích thực của hạnh phúc và dễ bị xã hội phê phán. Mỗi chúng ta chỉ có một gia đình, một quê hương để thương nhớ và hướng về. Hãy sống sao cho xứng đáng với cội nguồn đã nâng đỡ và chắp cánh cho ta, bởi gia đình và quê hương mãi là bến đỗ bình yên, là chiếc nôi ấm áp nâng bước đời con trên hành trình trưởng thành.

Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ của em về nguồn cội yêu thương của mỗi con người (Mẫu 3)

“Con người có tổ, có tông như cây có cội, như sông có nguồn”. Thật vậy, để khuyên nhủ con cháu sống yêu thương, tình nghĩa và luôn nhớ về cội nguồn, ông cha ta đã sáng tác ra nhiều câu tục ngữ hay và ý nghĩa. Từ đó, ta có thể nhận thấy cội nguồn có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Cội nguồn là gốc rễ, là tổ tiên, là những người, là những nơi đã sinh ra ta, rộng hơn chính là thế hệ đi trước của con người. Có cội nguồn, có những sự hi sinh của thế hệ đi trước mới có chúng ta ngày hôm nay, mới có một đất nước độc lập tự do, một cuộc sống hạnh phúc mà ta đang được hưởng. Là một người con trước hết ta phải biết khắc ghi công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Là một người học sinh, biết ơn công ơn dạy dỗ của các thầy cô giáo, sự giúp đỡ của tập thể lớp, trường. Sống trong cuộc đời, ta phải biết khắc ghi công ơn những ai đã cưu mang, giúp đỡ mình khi gặp hoạn nạn khó khăn và cả những công ơn của bao thế hệ đi trước. Cội nguồn là nơi con người được sinh ra, gắn bó và khôn lớn, rộng hơn cội nguồn là quốc gia, đất nước, là dân tộc. Chúng ta, mỗi cá thể sống trong ngôi nhà chung đó phải có trách nhiệm khiến cho nó ngày càng phát triển tốt đẹp hơn. Bên cạnh đó chúng ta cũng cần phê phán những người có lối sống thờ ơ, vô trách nhiệm với cộng đồng, với xã hội, chỉ biết đến bản thân mình. Chúng ta không chỉ hoàn thiện, phát triển bản thân để có được những giá trị tốt đẹp mà còn giúp ích cho đất nước ngày càng văn minh hơn.

3/5 - (4 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Bói Chỉ Tay